Chương 39: 37
Năm rưỡi chiều, Tiêu Chiến trực nhật xong khóa cửa lớp cẩn thận xuống lầu đi về hướng sân bóng rổ, bởi vì vừa tan học Lê Cảnh Châu đã kéo Vương Nhất Bác đi đánh bóng rồi, thế nên mọi người hẹn nhau Tiêu Chiến bên này kết thúc xong thì đi thẳng đến sân bóng hội họp.
Đi được nửa đường, Tiêu Chiến nghĩ ngợi một lát lại vòng đến cửa hàng tiện lợi trong trường một chuyến trước, định mua cho Vương Nhất Bác với Lê Cảnh Châu và những đồng đội cùng chơi bóng với bọn họ một ít đồ uống dành cho người vận động, không ngờ vừa mới xách túi đồ uống mát lạnh to đùng đi ra khỏi cửa hàng liền trực tiếp đụng phải mấy tên nam sinh vóc người vạm vỡ đang dụ dỗ khoác vai Đường Khả cười đùa ầm ĩ đi về phía cửa hàng tiện lợi bên này.
Có lẽ từ "dụ dỗ" này dùng không chuẩn xác lắm, cưỡng ép thì chính xác hơn. Mấy tên nam sinh vây cơ thể gầy nhỏ của Đường Khả ở bên trong, động tác đè vai khống chế hiển nhiên dùng không ít sức, khiến Đường Khả đau tới mức liên tục cau mày nhưng không thể nào thoát được chỉ có thể khuất phục.
Tiêu Chiến siết chặt nắm đấm, đứng yên giữa cửa gian hàng tiện lợi không nhúc nhích, một đoàn người muốn đi vào cửa hàng tất nhiên phải ngang qua Tiêu Chiến, mấy cậu trai trợn mắt lên với Tiêu Chiến hồi lâu mới phát hiện anh quả thực không có ý tránh đường, một tên trong số đó mất kiên nhẫn chậc một tiếng: "Ngứa đòn đấy à, cút ra!"
Tiêu Chiến không đếm xỉa tới sự uy hiếp, chỉ nhìn chằm chằm vào Đường Khả đang bị vây ở chính giữa, cánh môi Đường Khả hơi run không dám lên tiếng, chỉ có đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Tiêu Chiến chực khóc, giống như một sự cầu cứu vô thanh mà đáng thương, Tiêu Chiến nhàn nhạt hỏi cậu: "Đường Khả, cậu quen bọn chúng không?"
Tên nam sinh nhuộm tóc vàng đang kìm hãm bên trái Đường Khả cười một cách ác ý: "Thằng nhãi đương nhiên là quen bọn tao rồi, chúng tao là bạn tốt của nhau đó, bây giờ nó muốn mời bọn tao đi uống nước, mọi người bảo có phải không?"
Mấy tên khác hùa theo cười rống lên, khiến Đường Khả sợ tới mức càng co rúm lại, sắc mặt trắng bệch. Tiêu Chiến mặc kệ không để ý, lặp lại câu hỏi xác nhận với Đường Khả: "Đường Khả, cậu chỉ cần trả lời tôi, cậu có quen bọn họ không, có bằng lòng vào cửa hàng tiện lợi với bọn họ không?"
Đường Khả nhất thời bị ánh mắt kiên định của Tiêu Chiến mê hoặc, giọng nói vững vàng mà êm ái giống như bỗng nhiên tiếp cho Đường Khả dũng khí cực lớn, cậu cắn răng lí nhí lên tiếng: "Tớ không quen bọn họ, tớ không muốn vào cửa hàng tiện lợi với bọn họ!"
"Đù..."
Mấy tên nam sinh cùng lúc cười khinh miệt, đúng lúc bọn họ định cùng nhau xô đẩy Đường Khả để gây áp lực, Tiêu Chiến liền nhanh tay hơn đập đống nước uống trong tay lên đám nam sinh, bọn chúng kêu đau ngay lập tức muốn ra tay với Tiêu Chiến, Tiêu Chiến liền thuận thế cấp tốc kéo Đường Khả bị vây khốn ở bên trong ra sau lưng mình.
"Thằng nhãi mày kiếm chuyện có phải không!?"
Tên nam sinh nhuộm tóc vàng đột nhiên gào lên với Tiêu Chiến, Tiêu Chiến vẻ mặt thờ ơ, sớm đã chuẩn bị sẵn tinh thần đánh nhau trận này, nhưng bấy giờ, một người phía sau lại kéo tên tóc vàng lại, không biết đã ghé vào tai tên tóc vàng nói gì đó, sắc mặt tên tóc vàng dần dần trở nên cổ quái, cơn giận cũng từng chút tan đi, thậm chí xác nhận lại với người đằng sau rằng: "Mày chắc chắn?"
Bình luận