Chương 37: 35
Mười lăm tháng giêng, vừa qua Tết Nguyên Tiêu, Trường tư lập Đỉnh Thực chính thức quay lại học.
So với những học sinh khác chán nản, sa sút, rồi các kiểu hội chứng tinh thần tổng hợp sau khi nghỉ lễ, Tiêu Chiến quả thực lại mừng rỡ và tung tăng quá. Dù sao từ hôm mùng mười anh với Vương Nhất Bác tách nhau ra ai về nhà nấy xong liền không có cơ hội nào gặp được nữa, đối với anh mà nói, sự tốt đẹp của kỳ nghỉ hoàn toàn không so được với niềm vui khi ở cùng Vương Nhất Bác, sự nhiệt tình của anh đối với học tập dâng cao chưa từng thấy, là thứ mà hai kiếp người vẫn chưa từng xuất hiện qua.
Thế nhưng, thời gian đầu vui thì có vui, đợi tới khi thật sự dần dần đi vào quỹ đạo học tập, hai thái cực hoàn toàn khác nhau của bạn trai khi ở trường và khi ở bên ngoài lần nữa khiến Tiêu Chiến than thở sâu sắc.
"Làm sai rồi, tính lại lần nữa." Quay về phòng tự học thân thuộc đã xa cách cả một kỳ nghỉ đông, Vương Nhất Bác lại trở thành thầy giáo Vương lạnh mặt không nương tay, Tiêu Chiến không cam tâm chẳng tình nguyện kéo vở bài tập về trước mặt, vừa tính lại vừa ai oán hoài niệm người bạn trai ôm anh dịu dàng hôn anh ở chung cư.
Năm phút sau, Tiêu Chiến dịch chuyển vở bài tập đến trước mắt Vương Nhất Bác, lí nhí hỏi: "Lần này đúng chưa?"
Liếc mắt một cái, Vương Nhất Bác vô thức cau mày: "Ngay công thức đã lắp sai rồi, nên..."
Nếu là trước đây, Tiêu Chiến sẽ không dám càn quấy quá đà trong lúc học với Vương Nhất Bác, nhưng bây giờ, trong lòng anh biết rõ Vương Nhất Bác thật ra rất chiều anh, thế là xụ mặt ra giơ tay bịt miệng Vương Nhất Bác lại, tùy hứng than phiền: "Không phải mới học kỳ hai lớp 11 thôi sao, sao phải bắt tớ học kiến thức lớp 12 trước chứ... Phức tạp lắm tớ đau đầu, tớ không tính được, tớ mệt lắm!"
Vương Nhất Bác hơi khựng lại, không biết nghĩ đến điều gì mà không lập tức răn dạy nghiêm khắc, ngược lại kéo tay Tiêu Chiến nắm trong lòng bàn tay, bày tỏ sự quan tâm thấu hiểu một cách lạ đời chưa từng thấy: "Mệt quá thì nghỉ ngơi một lát đi."
Vương Nhất Bác tự nhiên trở nên dễ nói chuyện như thế, Tiêu Chiến ngược lại lại thấy chột dạ, sáp tới chớp chớp mắt quan sát: "Cậu... giận rồi à?"
"Không." Khóe môi Vương Nhất Bác cong cong, "Tớ vĩnh viễn không bao giờ giận cậu vì mấy chuyện nhỏ nhặt thế này."
Bạn trai tốt thật đó! Tiêu Chiến đang mềm nhũn cả tim, lòng đầy cảm thán, lúc này lại nghe thấy Vương Nhất Bác tiếp tục lên tiếng, giọng nói đầy vẻ chân thành và hơi đem theo tự trách: "Tớ suy nghĩ một chút, là tớ không tốt, tớ đã nóng lòng quá... Bởi vì cậu từng ước muốn được cùng tớ đi học đại học, thế nên tớ liền vội vã ép cậu học vượt, chỉ sợ với trình độ hiện tại của cậu vẫn chưa thể đảm bảo chắc chắn có thể vào cùng một trường đại học với tớ. Nhưng đổi sang một góc độ khác để nghĩ, tại sao tớ nhất quyết phải ép cậu vất vả nâng cao thành tích để vào cùng một trường đại học với tớ chứ, không sao đâu, cậu cứ theo tiến độ của bản thân đi, chỉ cần cậu vui, cậu có thể thi đỗ vào trường gì chúng ta sẽ cùng nhau học trường đó, như vậy là vấn đề có thể giải quyết nhẹ nhàng rồi, phải không?"
Bình luận