Chương 36: 34
Bữa lẩu đầu năm, ngoại trừ Lê Cảnh Châu ra mọi người đều ăn uống khá sôi nổi, nói chuyện vui vẻ.
Vẫn là Lôi Hạo nhìn không nổi nữa, vỗ vỗ cái đầu của người đang sa sút tinh thần nào đó, an ủi một cách thành khẩn: "Tiểu Lê Tử, đừng rặt vẻ thất tình nữa, mày nghĩ kỹ mà xem, ngẫm kỹ vào, thật ra mày căn bản đã yêu bao giờ đâu, lấy đâu ra thất tình chứ, tất cả đều là tự mày tưởng tượng ra thôi, nghĩ như vậy có phải trong lòng dễ chịu hơn nhiều không?"
Lê Cảnh Châu u oán cắn đũa chầm chậm nhìn về phía Lôi Hạo: "Anh, anh không biết an ủi người ta thật ra có thể không cần an ủi."
Đâm vào tim cậu nhỏ một cách trần trụi! Đặt mạnh đũa xuống, Lê Cảnh Châu rất có vẻ tráng sĩ ra đi đầu không ngoảnh lại dũng cảm nói: "Em chỉ là nghĩ không thông, nếu như anh Tiêu không thích em, tại sao lúc trước tối nào cũng nhắn tin cho em quan tâm em?"
Lúc này, Tiêu Chiến vừa hay gắp vào bát Vương Nhất Bác một xiên thịt dê, ngập ngừng một lát, anh nhìn sang phía Lê Cảnh Châu nhàn nhạt nói: "Tiểu Lê Tử, lỗi của anh, khiến em hiểu lầm rồi, nhưng mà... đó thật sự không phải quan tâm em, em nhớ lại xem, mỗi lần anh hỏi em xong câu kết cuối cùng là gì?"
Lê Cảnh Châu sững người, không chọn cách nhớ lại mà trực tiếp móc điện thoại ra kiểm tra lịch sử trò chuyện giữa mình và Tiêu Chiến, sắc mặt từng chút từng chút đỏ lên, bấy giờ mới hoàn toàn ý thức ra gầm khẽ: "Đù, thế tức là em chỉ là công cụ chứ gì!"
Hướng Đình Chi với Lôi Hạo ngồi cạnh nhau cười không chịu nổi, cười nhạo rằng: "Ai dô dô, Tiểu Lê Tử sắp khóc rồi, tình yêu đầu mông lung cứ thế vỡ tan rồi."
"Chim cút, tình yêu đầu cái gì, tình yêu đầu của ông đây mất từ hồi tiểu học rồi!" Lê Cảnh Châu ném điện thoại ra tựa lên lưng ghế, giống như nhớ lại gì đó nên cảm khái sâu sắc: "Chẳng trách, sáng hôm đó em len lén hỏi anh Bác có phải anh Tiêu có ý với em không, có phải thích em không, cái dáng vẻ đó của anh Bác quả thực muốn lập tức đập chết em, giờ nghĩ lại đúng là sợ mà! Ấy, nhưng mà anh này, hai người rốt cuộc ở trước mặt em ám độ trần thương từ lúc nào thế?"
Vương Nhất Bác ăn thịt dê ở trong bát, không cả ngẩng đầu: "Thành ngữ dùng hay lắm, lần sau đừng dùng nữa."
Lê Cảnh Châu giận mà không dám hó hé gì chu mỏ ra, ngay sau đó lại bưng bát giơ sang phía Tiêu Chiến, không sợ chết ngoạc mồm ra gào lên: "Anh Tiêu ơi, em cũng muốn ăn thịt dê, anh nhúng cho em một ít với!"
Hướng Đình Chi với Lôi Hạo cùng lúc hít ngược vào một hơi lạnh, co rúm người trốn về phía sau một chút, ánh mắt khiếp sợ chỉ e bị vạ lây. Thế nhưng, đúng lúc Vương Nhất Bác ngước mắt lạnh lùng nhìn sang, Lê Cảnh Châu liền cấp tốc hùng hồn gào lên: "Làm sao! Làm sao! Em kêu anh dâu em gắp cho em ít thức ăn, phạm pháp à!?"
Bàn ăn nhất thời yên tĩnh, chỉ có khói nồi lẩu đang sôi lượn lờ.
Liếc thấy khóe môi Vương Nhất Bác hơi giật giật cố kiềm chế muốn cười lại thôi, Hướng Đình Chi và Lôi Hạo cảm thán giơ ngón tay cái ra với Lê Cảnh Châu. Quả nhiên, bao nhiêu năm nay có thể sống bình yên vô sự bên cạnh Vương Nhất Bác, vẫn là có tí bản lĩnh trên người.
Bình luận