Chương 35: 33
Càn quấy hoan lạc một trận, trong quá trình quá kích động sung sướng nên chẳng thấy gì, đợi tới lúc hơi bình tĩnh xuống đối diện với sự lộn xộn bừa bãi trên người nhau và khăn giấy vứt khắp nơi trên đất, Tiêu Chiến không khỏi thấy tê cả da đầu, cảm giác quẫn bách muốn tìm chỗ chết tuôn trào mãnh liệt.
Vương Nhất Bác lại tương đối thản nhiên, xong chuyện không chỉ dịu dàng kéo Tiêu Chiến vào nhà tắm cùng nhau rửa sạch, thậm chí còn mặt không đổi sắc dọn dẹp sạch sẽ tàn cuộc bên ngoài. Lúc Vương Nhất Bác lần nữa quay về phòng, Tiêu Chiến đang ngửa mặt nhìn chằm chằm lên trần nhà ngây ngốc, trông có vẻ không còn luyến tiếc gì cuộc đời. Vương Nhất Bác buồn cười: "Sao lại có biểu cảm này, không hài lòng với phần thưởng à?"
Không hài lòng? Không, quá hài lòng luôn, hài lòng tới mức trong thời gian sắp tới, Tiêu Chiến cũng đều không muốn nhớ lại bản thân mình lúc ôm chặt lấy người ta liên tục bảo "muốn cậu, muốn cậu" có dáng vẻ như thế nào nữa, rặt một vẻ tinh trùng thượng não!
Vương Nhất Bác ngồi lên mép giường, Tiêu Chiến tự giác lăn một vòng cắm thẳng đầu lên bụng hắn, giống như đang vô thanh kháng nghị sự trêu chọc của hắn. Vương Nhất Bác mím môi, ý cười tràn đầy trong mắt, nhấc tay nhìn nhìn đồng hồ, vậy mà đã bốn giờ chiều, hắn cúi xuống nhìn cái đầu nhỏ của Tiêu Chiến: "Có đói không, lát nữa ăn gì?"
Đói muốn xỉu, Tiêu Chiến cảm thấy bây giờ mình có thể nuốt hết cả một con bò, dù sao buổi trưa không ăn, sau khi đến chung cư còn tiêu hao tinh lực phóng túng một trận dữ dội, nhưng nhớ ra gì đó, anh thò đôi mắt ra nhìn Vương Nhất Bác: "Cậu ra ngoài cả ngày rồi nhỉ, đã báo cáo ở nhà chưa, có cần về nhà ăn tối không?"
"Không cần, cậu thì sao?"
"Tớ..." Tiêu Chiến chớp mắt, "Tớ chưa bảo với mẹ tớ là hôm nay về, tối tớ không muốn về nhà..."
Hai người một trên một dưới lặng lẽ nhìn vào mắt nhau, hồi lâu, ngón tay cái của Vương Nhất Bác ấn lên môi Tiêu Chiến xoa xoa: "Mẹ cậu sinh cho Cao Huy một cậu con trai, trong lòng cậu có suy nghĩ gì không?"
Câu hỏi này Vương Nhất Bác sớm đã muốn hỏi Tiêu Chiến từ lúc mẹ Tiêu thuận lợi sinh xong hồi cuối tháng một rồi, nhưng lúc đó mình đang ép người ta học hành tử tế, gần như cũng không thấy người này có cảm xúc gì bất thường, hắn liền tạm thời cất lại, bây giờ nghe Tiêu Chiến nói chưa bảo với mẹ là hôm nay quay lại, lại bảo buổi tối không muốn về nhà... Vương Nhất Bác không khỏi lại lần nữa suy đoán, liệu có phải Tiêu Chiến đối với việc cậu em trai cùng mẹ khác cha đột nhiên xuất hiện nên giấu giếm sự bứt rứt trong lòng hay không.
Nếu như nói kiếp trước khi cậu em cùng mẹ khác cha này ra đời, trong lòng Tiêu Chiến vẫn có chút vừa vui mừng vừa buồn bã phức tạp, vậy thì kiếp này, anh hoàn toàn không có bất cứ suy nghĩ gì. Con người đại khái chính là như vậy đó, trời sinh đã có chút ích kỷ, anh đã có được Vương Nhất Bác, hạnh phúc quá rồi, liền chẳng có thời gian để suy nghĩ đến những tình cảm khác nữa, anh có thể vì điều đó mà tha thứ cho toàn bộ những lỗi lầm dù to hay nhỏ mà cả thế giới này gây ra với anh.
Tiêu Chiến ngửa mặt lên chăm chú nhìn Vương Nhất Bác, không hề che giấu ý cười chan chứa trong đôi mắt mình: "Không lừa cậu, không có suy nghĩ gì."
Bình luận