Chương 34: 32
Bảy rưỡi sáng mùng tám đầu năm, trong phòng ăn dưới tầng một nhà mình, Vương Nhất Bác vừa ăn sáng vừa lướt chiếc iPad bên tay xem tin tức. Mười phút sau, cửa phòng ăn truyền tới tiếng bước đi không nhanh không chậm, hắn ngẩng đầu nhìn sang, trông thấy người đến thì không có bất cứ sự ngạc nhiên nào nhàn nhạt chào một câu: "Chào buổi sáng, bố."
"Chào buổi sáng." Vương Bá Đường khẽ đáp một tiếng, chỉnh trang khuy măng sét trên tay áo vest ngồi xuống vị trí chủ vị trên chiếc bàn ăn dài, quản gia đi đến hỏi ông bữa sáng muốn ăn gì, Vương Bá Đường nhìn đồ ăn trước mặt Vương Nhất Bác bấy giờ đang ngồi một bên một cái, cháo trắng và chút dưa cải đơn giản, thế là nói: "Giống nó."
"Vâng ạ."
Quản gia đi chuẩn bị đồ ăn, Vương Bá Đường liền cầm tờ báo sớm đã được người ta đặt ngay ngắn ở bên tay lên xem, bàn ăn nhất thời im lìm không tiếng động. Nếu không phải gương mặt anh tuấn khôi ngô của hai bố con giống nhau đến tám phần, cảnh tượng này nếu bị người không biết nhìn vào, chắc sẽ tưởng người lạ ngồi ghép bàn để dùng bữa.
Đợi quản gia bưng đồ ăn sáng của Vương Bá Đường đến đặt ngay ngắn trước mặt, Vương Bá Đường mới đặt tờ báo xuống, cháo ăn được một nửa, Vương Bá Đường đột nhiên lên tiếng hỏi: "Hôm nay con có bận gì không?"
Ngón tay đang lướt iPad của Vương Nhất Bác hơi khựng lại, chân mày khẽ nhướn lên mấy cái nhẹ nhàng không thể phát giác: "Kế hoạch khả thi của dự án hợp tác với bên Thụy Sĩ con nhớ hôm trước đã kêu thư ký của bố chuyển cho bố rồi."
Vương Nhất Bác không lừa Cao Huy, nhà bọn họ quả thực không giống với nhà khác lắm, mười sáu tuổi xem như đã trưởng thành, từ năm hắn mười sáu tuổi đã có quyền quyết định tất cả mọi chuyện của mình, từ bậc cha mẹ trở lên cơ bản đều không can thiệp, vì vậy, lời nói bóng nói gió của hắn lúc này ý là, chuyện bố giao con đều đã làm xong hết rồi, bố quan tâm hôm nay con bận hay không làm gì.
Vương Bá Đường liếc con trai nhà mình một cái, cũng im hơi lặng tiếng nhếch lông mày giống vậy, giây lát, ông cầm khăn ăn lên lau lau khóe miệng: "Nếu như buổi sáng không có việc gì thì đến nhà họ Trác với mẹ con một chuyến đi."
Quả nhiên là muốn nói cái này, Vương Nhất Bác ấn tắt màn hình iPad: "Con nhớ hôm qua con đã từ chối mẹ rồi."
Vương Bá Đường mím môi không nói, giống như đang suy nghĩ xem nên lựa lời như thế nào, Vương Nhất Bác không cho ông cơ hội nói tiếp: "Bố, vợ của bố thì phiền bố tự nuông chiều, không có lý gì tất cả yêu cầu con đều phải đáp ứng đúng không."
Thiên kim nhà lão thủ trưởng được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, sau khi gả đến nhà họ Vương lại được Vương Bá Đường thương yêu bảo bọc từng li từng tí, nuông chiều tới vô pháp vô thiên, sắp bốn mươi tuổi rồi vẫn nhõng nhẽo như trẻ con, nhưng điều này liên quan gì đến người làm con trai như hắn chứ?
Vương Bá Đường nhíu mày, có cảm giác như đang cố đấu tranh bước cuối cùng: "Mẹ con chẳng qua chỉ muốn nhân dịp Tết nhất sang nhà bạn thân thăm hỏi một chút nên kêu con đi cùng thôi, không tốn nhiều thời gian đâu."
Bình luận