Chương 33: 31
Người yêu tự nhiên thay tính đổi nết trở nên cực kỳ đam mê học tập là trải nghiệm như thế nào? Đối với chủ đề này, Vương Nhất Bác có cảm nhận cực kỳ sâu sắc.
Lúc nghỉ giải lao giữa giờ, Vương Nhất Bác lặng lẽ nhìn Tiêu Chiến ở bên cạnh vẫn đang chuyên chú một lòng học thuộc công thức chung của các loại hợp chất hữu cơ hóa học, không khỏi nhăn mày. Hắn nghĩ một lát, vươn tay sang định gập sách giáo khoa lại cho người ta, không ngờ Tiêu Chiến còn nhanh tay hơn, một phát ấn lấy tay hắn, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Làm gì đó!?"
Vương Nhất Bác thở dài: "Hết tiết rồi, nghỉ ngơi chút đi."
"Tớ không nghỉ." Tiêu Chiến nghiêm nghị từ chối, "Tớ phải học thuộc hết chỗ này."
"Không vội gì mấy phút cả."
"Mấy phút mà không quý báu à? Nói không chừng chính mấy phút này có thể quyết định tớ thi được thành tích đứng thứ hai hay thứ ba trong lớp đó."
"..." Vương Nhất Bác đau đầu, người yêu ham học như thế tất nhiên là chuyện tốt, nhưng người yêu bắt đầu ham học thì không còn dính người không còn để ý gì đến hắn nữa, điều này cũng khiến tâm trạng hắn không được vui cho lắm, hắn thế này liệu có phải tự mình bê đá đập chân mình không?
Sau khi bị Tiêu Chiến tuyệt tình đẩy ra, Vương Nhất Bác bất đắc dĩ lôi bình nước của mình từ trong ngăn bàn ra, mở nắp cho ống hút bật lên, sau đó đưa đến bên miệng người nào đó: "Vậy uống miếng nước đi, vừa uống vừa học không lỡ dở thời gian."
Tiêu Chiến không đáp lại câu gì, chỉ lẩm bẩm đọc chữ trong miệng, theo bản năng ngậm lấy ống hút bên môi, giữ nguyên tư thế nghiêng sang hướng Vương Nhất Bác đưa nước tới bắt đầu uống nước.
Vương Nhất Bác dán mắt lên nhìn Tiêu Chiến một lúc lâu, tầm mắt mới từ từ lơ đãng dịch chuyển sang hướng khác, thế nhưng, cái dịch này vừa hay đụng phải đôi mắt của Lê Cảnh Châu, hắn ngây ra mấy giây, không biết Lê Cảnh Châu đã quay lại từ lúc nào, đã nhìn bao nhiêu lâu, nhưng hiển nhiên sự tưởng tượng trong nội tâm đã cực kỳ phức tạp, hơi há mồm vừa nghi hoặc vừa ngạc nhiên.
"Nhìn gì?" Vương Nhất Bác điềm tĩnh hờ hững hỏi.
"Em..." Ánh mắt Lê Cảnh Châu di chuyển ngang sang nhìn Tiêu Chiến, lại quay đầu lại tiếp tục nhìn Vương Nhất Bác, nhăn mày hạ thấp giọng xuống, "Anh, anh... em..."
"Cái gì mà anh anh em em."
"Anh đang, cho anh Tiêu uống nước... bình nước của anh?"
"Có vấn đề gì à?"
Có vấn đề gì? Vấn đề to lắm luôn đấy! Lê Cảnh Châu đau lòng nhức óc: "Anh còn nhớ không? Hồi lên lớp năm tiểu học em lấy bình nước của anh uống ngụm nước, uống mỗi một ngụm, anh liền vỗ cái bốp lên đầu em, sau đó còn vứt luôn bình nước đi lập tức mua cái mới!"
"Thế à?" Vương Nhất Bác thấy Tiêu Chiến đã không còn uống nước nữa, lại tập trung sự chú ý lên sách giáo khoa Hóa học, bèn lấy bình nước về đậy nắp lại, thờ ơ nói, "Anh quên ráo rồi, ai còn nhớ chuyện hồi lớp năm tiểu học chứ."
Bình luận