🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 32: 30

"Anh, anh Bác ơi!"

Giữa tiết, Tiêu Chiến đứng dậy đi vệ sinh, Lê Cảnh Châu đưa mắt nhìn bóng lưng Tiêu Chiến biến mất ngoài cửa lớp mới vội vàng quay đầu lại hạ thấp giọng gọi Vương Nhất Bác, Vương Nhất Bác lười nhác nhấc mắt lên, tỏ ý kêu người kia có gì thì mau nói đi.

"Em... em muốn nói chuyện này với anh, nhưng em lại không biết nên nói thế nào, khụ..." Lê Cảnh Châu rặt vẻ đắn đo do dự.

"Có phải còn cần anh dỗ mày nữa không?" Vương Nhất Bác lạnh nhạt rủ mắt xuống, tầm mắt quay về quyển sách trên mặt bàn.

"Không phải." Lê Cảnh Châu càng sáp tới gần hơn, hít thở sâu, cuối cùng lấy hết dũng khí cắn răng lí nhí nói, "Em nghi ngờ... em nghi ngờ anh Tiêu có ý với em!"

Cái quỷ gì cơ!? Vương Nhất Bác cấp tốc ngước mắt lên nhìn về phía Lê Cảnh Châu lần nữa, tưởng mình nghe nhầm, chân mày nhíu thành một cục: "Mày nói lại lần nữa coi?"

"Em bảo." Dáng vẻ Lê Cảnh Châu cực kỳ rầu rĩ, "Em thấy anh Tiêu hình như có vẻ thích em."

Tốt lắm, lần này nghe rõ rồi, Vương Nhất Bác "phạch" một cái gấp sách lại, dù bận vẫn thong dong khoanh hai tay trước ngực nhìn chằm chằm vào Lê Cảnh Châu: "Nào, mày nói xem, sao mày lại sinh ra cái suy nghĩ hoang đường không thực tế như thế."

"Anh ơi, em cũng thấy hoang đường lắm đây này, nhưng không phải không thực tế, em có chứng cứ đàng hoàng!"

"Chứng cứ?"

"Vâng!" Lê Cảnh Châu vội vàng móc điện thoại trong gầm bàn ra lướt mở màn hình đưa cho Vương Nhất Bác: "Bắt đầu từ sau khi hai anh cùng nhau biến mất hơn nửa tháng xong quay lại đó, chắc qua hai ba hôm gì đó, anh Tiêu bắt đầu suốt ngày nhắn tin buổi tối cho em, hỏi em đang làm gì, thế thì thôi đi, còn cứ chốc chốc lại hỏi em, ngày nhỏ em thích đi đâu chơi, ngày nhỏ thích ăn gì... Anh Bác, chẳng lẽ như thế không kỳ lạ à!?"

Đúng là rất kỳ lạ, Vương Nhất Bác xụ mặt xuống bắt đầu lướt cuộc đối thoại wechat, tin nhắn có qua có lại giữa Tiêu Chiến với Lê Cảnh Châu, đừng nói chứ, cũng dài ra phết, nói không ít.

- Tiểu Lê Tử ơi, em đang làm gì đó?

- Đang chơi game anh ơi.

- Thế Vương Nhất Bác đâu, chơi cùng với em à?

- Làm gì có, sắp thi cuối kỳ rồi, anh ấy không chơi game đâu, chắc đang học ở nhà đấy.

- Ò.

...

- Tiểu Lê Tử, làm gì đó?

- Anh ơi, em chuẩn bị đi chơi bóng với bạn.

- Vương Nhất Bác cũng đi à?

- Không, hình như anh ấy về bên trụ sở quân khu rồi.

- Ò.

...

- Tiểu Lê Tử, ngày nhỏ em thích đi đâu chơi vậy?

- Em á? Không nhớ nữa rồi, chơi nhiều lắm luôn.

- Thế Vương Nhất Bác thì sao?

...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...