Chương 31: 29
Sáng sớm, Vương Nhất Bác xách một túi bánh bao nhân thịt nóng hổi đi từ bên ngoài về, vào cổng phát hiện bà ngoại đang đứng ngây người bên chiếc bể xi măng trong sân, vòi nước trước mặt đang xả nước ào ào, gần như sắp đầy tới mức tràn ra ngoài rồi nhưng bà vẫn không hề hay biết.
Ngập ngừng giây lát, Vương Nhất Bác đặt bánh bao trong tay lên ghế dài, đi đến bên bể nước giơ tay khóa vòi nước lại, bà ngoại bấy giờ mới giật mình hồi tỉnh tinh thần, vừa như không để ý lau nước mắt nơi khóe mắt đi, vừa cười xòa trách bản thân mình rửa mỗi rổ rau cũng thất thần, lãng phí bao nhiêu nước như thế.
"Bà ngoại, bà vẫn ổn chứ ạ?"
Có rất nhiều chuyện, vòng vo tam quốc không bằng gọn gàng dứt khoát, Vương Nhất Bác đón lấy sọt đựng rau trong tay bà ngoại nhặt nốt chỗ rau còn lại cho bà, bà ngoại trước tiên hơi ngây người, sau đó nhìn Vương Nhất Bác hiền hậu cười xòa: "Bà không sao, hơn nửa năm nay bà đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi, chỉ là... chỉ là trong lúc nhất thời lại nhớ tới ông ngoại của Chiến Chiến, trước khi ông ấy bị bệnh, cũng sẽ nhặt rau rửa rau với bà, rất nhiều việc lặt vặt trong nhà ông ấy cũng đều làm giúp bà, không bao giờ để bà vất vả quá..."
"Ông ngoại đối xử với bà rất tốt."
"Đúng vậy." Bà ngoại cười cười, "Gả cho ông ấy là lựa chọn đúng đắn nhất đời này của bà, dù cho không cùng nhau đi đến cuối cùng, bà cũng mãn nguyện rồi, bà rất hạnh phúc... Nếu như có kiếp sau, bà vẫn phải gả cho ông ấy."
Vương Nhất Bác khẽ cười nhẹ theo bà ngoại, không nói gì nữa.
Lúc này, bà ngoại nghiêng đầu sang nhìn túi bánh bao nhân thịt trên băng ghế nhỏ một cái, ôn tồn hỏi: "Mua cho Chiến Chiến à?"
"Vâng."
Bà ngoại ngầm hiểu ý không nhắc đến câu chuyện liên quan đến "bánh bao nhân thịt", chỉ đứng bên cạnh lặng lẽ nheo mắt nhìn khuôn mặt đang khẽ cúi xuống của Vương Nhất Bác, hồi lâu, bà lên tiếng hỏi: "Chiến Chiến vẫn ổn chứ?"
Vương Nhất Bác không nói qua quýt, ngẩng mặt lên nghiêm túc trả lời bà: "Tối qua không ổn lắm, nhưng tin chắc từ hôm nay trở đi sẽ không có vấn đề gì lớn nữa đâu ạ."
"Vậy thì tốt..." Bà ngoại không cầm được xoa xoa đầu Vương Nhất Bác, "Tiểu Bác, cảm ơn cháu đã đi cùng ông ngoại chặng đường cuối cùng, để thời gian còn lại của ông ấy đầy niềm vui, càng cảm ơn cháu chạy tới đây ở bên cạnh Chiến Chiến, nếu không có cháu ở đây, sợ là đến bà cũng không làm thế nào để an ủi và khiến nó buông bỏ được."
Vương Nhất Bác tìm tòi nghiên cứu về ý tứ trong ánh mắt của bà ngoại, không thể phớt lờ, cũng không dám xác định: "Bà ơi, chúng cháu..."
"Các cháu rất tốt." Bà ngoại không để Vương Nhất Bác giải thích nhiều, nối lời Vương Nhất Bác khẽ cười nói, "Bất kể các cháu như thế nào, trong lòng bà đều luôn là tốt nhất, bà chỉ mong Chiến Chiến và cháu đều vui vẻ hạnh phúc."
Vương Nhất Bác đại khái đã hiểu, trong lòng có vô số dòng chảy ấm nóng lướt qua: "Bà ơi, cháu từng hứa với ông, chỉ cần cháu còn ở đây một ngày, cháu sẽ chăm sóc cậu ấy cẩn thận, bây giờ cháu cũng hứa với bà, ở bên cạnh cháu, cậu ấy nhất định sẽ hạnh phúc."
Bình luận