Chương 30: 28
Nằm trong chăn đệm ấm áp thoải mái vô thức trở mình một cái, Tiêu Chiến có cảm giác lơ lửng mềm mại, dễ chịu như đang ở trong đám mây bồng bềnh, rất khó để hình dung cụ thể, tóm lại là cảm giác thả lỏng khoan khoái trước nay chưa từng có, dễ chịu về mặt cơ thể, cũng dễ chịu về mặt tinh thần.
Chưa được bao lâu, anh mở bừng mắt, hoảng hốt, trước mắt là bức tường màu trắng tuyết, thế nên... người đâu!?
Tiêu Chiến vội vàng ngồi thẳng dậy, trong lòng căng thẳng từng trận dồn dập, không phải là nằm mơ đấy chứ? Chắc không phải đâu nhỉ, lần này anh không uống say, không quên gì cả, tối qua rõ ràng anh đã trông thấy Vương Nhất Bác mà, Vương Nhất Bác tự nhiên theo tới đây, ở ngay huyện Tu Ninh, ở ngay ngoài cổng nhà ông bà ngoại, bọn họ ngồi nói chuyện bên hồ sen, anh dốc hết toàn bộ dũng khí thổ lộ tấm lòng mình, thậm chí còn bất chấp tất cả ôm rồi hôn Vương Nhất Bác, sau đó... Phải rồi, sau đó, anh đần độn khóc tới thiếp đi luôn.
Tiêu Chiến hoàn toàn không lưu luyến chăn ấm đệm êm chút nào, không quan tâm được tới trời rét nền nhà lạnh, lập tức nhảy xuống giường chạy đến trước tấm gương trong phòng, thấy mình ở trong gương với hai mắt sưng lên như hai quả óc chó, bấy giờ trái tim căng lên mới từ từ buông lỏng. Không phải nằm mơ, đây chính là chứng cứ cho việc mình đã khóc ngất đi trước mặt Vương Nhất Bác sau khi tỏ tình.
Anh đã không còn nhớ khi ấy Vương Nhất Bác có biểu cảm như thế nào, liệu có bị anh dọa sợ hay không, anh khóc dữ dội quá, không phải kiểu khóc vô thanh mà gào lên khóc òa như trẻ nhỏ, anh quả thực không nhịn được, trong tiếng gào khóc vụn vỡ của anh chứa đựng quá nhiều quá nhiều, nhiều tới mức bản thân anh cũng không thể nào giải thích được, có thể do phiên bản đã từng làm sai tất cả trong quá khứ, cũng có thể do phiên bản có được cả thế giới một cách không hề báo trước của kiếp này.
Nhưng mà, Vương Nhất Bác đâu? Tuy tối qua về sau khóc tới mức người cũng đần đi luôn, nhưng anh vẫn nhớ rõ ràng, anh vừa khóc vừa kéo Vương Nhất Bác về phòng cùng nhau đi ngủ mà.
Quay về bên giường xỏ dép bông xong, Tiêu Chiến bạch bạch bạch chạy ra bên ngoài, ra khỏi cửa phòng đi qua phòng khách, vừa thò ra ngoài một bước đã bị gió lạnh ngoài sân ập tới làm cho chùn chân, lạnh tới mức cả người run lên một cái: "Lạnh quá."
Tiếng "lạnh quá" này vừa hay làm kinh động tới hai người đang ngồi đối diện nhau nhặt rau trong sân, bà ngoại và Vương Nhất Bác cùng nhau nhìn sang bên này, Tiêu Chiến cũng thình lình đứng ngây bên cạnh cửa phòng khách. Tốt lắm, Vương Nhất Bác vẫn ở đây, Vương Nhất Bác là chân thực, nhưng cảnh tượng trước mắt có phải càng huyền huyễn hơn không... Vương Nhất Bác đang nhặt rau cùng bà ngoại anh!?
Bà ngoại vội vàng đứng dậy, vừa lau tay lên tạp dề vừa đi về phía Tiêu Chiến, ai dô ai dô vỗ vỗ lên tay Tiêu Chiến: "Ôi cháu ngoan của bà ơi, trời lạnh như thế này cháu mặc mỗi bộ quần áo ngủ đã chạy ra đây, mau vào trong mặc áo bông vào!"
"...Dạ." Tiêu Chiến ngoài miệng thì ngơ ngác đồng ý, nhưng người vẫn đứng như trời trồng nhìn chằm chằm Vương Nhất Bác trong khoảng sân nhỏ.
"Nhìn cái gì đó!" Bà ngoại lại vỗ mạnh cho anh một cái, "Bạn tốt của cháu không chạy mất đâu, mau đi mặc quần áo vào!"
Bình luận