Chương 28: 26
Ngày hôm sau tỉnh giấc trên giường của mình, Tiêu Chiến ngồi dậy mờ mịt nhìn ra bên ngoài cửa sổ sát đất, là khung cảnh hoa viên quen thuộc, anh gõ gõ lên vị trí huyệt Thái dương, không đến mức say tới nỗi đầu đau muốn nứt ra, nhưng toàn bộ đầu óc đều ngẩn ngơ mơ màng.
Đã xảy ra chuyện gì thế? Tiêu Chiến cau mày liều mạng nhớ lại. Ký ức cuối cùng của anh dừng trong phòng VIP của câu lạc bộ cao cấp, tiếng hát quỷ khóc sói tru của Lê Cảnh Châu, Hướng Đình Chi gọi Vương Nhất Bác đi vào gian trong nói chuyện, anh ngồi đó thấy chán, tiện tay rút một ống đồ uống màu cam xanh lá trông ngọt ngọt ở trước mặt lên uống, sau đó... không có sau đó nữa, anh không còn nhớ ra gì nữa cả.
Chẳng lẽ không phải nước ngọt mà là rượu? Uống một ống đã sập luôn?
Tiêu Chiến chán nản vò vò mái tóc rối tung của mình, Vương Nhất Bác quay lại nhất định đã trông thấy dáng vẻ uống rượu say cực kỳ ngốc xít của mình rồi nhỉ, anh tự biết tửu lượng mình không tốt, trước nay đều rất kiềm chế không đụng vào những thứ có cồn, không nghĩ trong phòng VIP còn bày loại rượu có thể khiến người ta uống say ngất luôn như thế, sơ ý rồi.
Vậy anh, đã về nhà kiểu gì thế, Vương Nhất Bác đưa anh về ư? Tiêu Chiến lại thở dài một hơi, xuống giường định đi đánh răng rửa mặt trước, may sao hôm nay là cuối tuần không cần đến trường, định bụng đánh răng rửa mặt xong lại gọi cho Vương Nhất Bác một cuộc điện thoại hỏi xem thế nào.
Đi vào nhà tắm, Tiêu Chiến đứng trước bồn rửa tay lững thững cúi đầu xuống lấy bàn chải đánh răng, bóp kem đánh răng, lúc ngẩng đầu lên nhìn vào chiếc gương nửa người chuẩn bị đưa bàn chải đánh răng vào trong miệng, hình ảnh bản thân mình trong gương thình lình làm Tiêu Chiến khựng lại... Mé bên trái môi dưới của anh đóng một miếng vảy vô cùng rõ ràng, bàn tay rảnh rỗi vô thức sờ lên, lại ấn ấn hai cái, đau tới mức anh không nhịn được "shhh" một tiếng, sao lại rách ra rồi? Tại sao lại rách?
Tiêu Chiến nhìn chằm chằm vào gương, trái tim run lên một nhịp, anh chưa thật sự say bao giờ, nhiều nhất là uống đồ uống có nồng độ cồn cực thấp dẫn đến hơi say, thế nên anh không biết lúc mình say sẽ thế nào, anh đã uống say xong quậy phá ư, điều quan trọng là, anh đã quậy phá với Vương Nhất Bác sao?
Toang con nhà bà toác, càng nghĩ sâu Tiêu Chiến càng căng thẳng bất an, nếu anh thật sự đã phá phách sau khi say, liệu có khi nào còn nói gì đó khác không?
Tiêu Chiến nhìn chằm chằm vào hình ảnh bi phẫn của mình ở trong gương, híp mắt lại, lúc ấy lại phát hiện ra điểm khác thường khác. Chầm chậm kéo cổ áo ngủ rộng rãi của mình xuống, bất ngờ phát hiện phía dưới xương quai xanh còn có mấy chỗ xuất hiện vết đỏ rải rác, phát này, đầu óc anh càng sung huyết ngây người ra hơn, dường như chuyện phá bĩnh khi say rượu đã trở thành chuyện xác thực, bị giáng cho một đòn chắc nịch.
Chửi thề một tiếng, Tiêu Chiến cố nhịn cơn đau khi há miệng kéo căng vết sứt kia nhanh chóng đánh răng rửa mặt, sau khi làm xong liền vội vàng quay về phòng tìm điện thoại, chỉ là còn chưa kịp gọi đi, điện thoại trong tay đã vang lên trước, giao diện hiển thị là Vương Nhất Bác gọi tới!
Bình luận