Chương 27: 25
"Người nhà" là khái niệm như thế nào?
Vì vấn đề này, bạn học Tiêu tính tình cẩn thận còn đặc biệt lén lên mạng tra Baidu một hồi, lời giải thích mà Baidu đưa ra là: "Người trong nhà, bao gồm bố mẹ, vợ, chồng, anh em, chị em, chú bác vân vân."
Giờ thì hay rồi, bạn học Tiêu càng sầu não hồ đồ hơn, khái niệm quả nhiên rất rộng, theo tình hình trước mắt mà nói, đầu tiên loại bỏ các vai "vợ, chồng, chị em và chú bác", chỉ còn lại "anh em và bố mẹ", vốn dĩ anh em là đáp án đáng tin tưởng nhất, nhưng nhớ tới hiệu ứng vịt con mà mình tự tạo nghiệp gây ra kia, dù cho hai người đã từng nói rõ đó chỉ là cái cớ, nhưng Vương Nhất Bác vẫn tự cho mình là "bố" để trêu chọc anh suốt một thời gian dài... Vậy thì, liền có thể chọn nhiều đáp án chính xác hơn rồi, bảo là "anh em" cũng được, là "bố con" cũng chẳng vấn đề gì.
Vương Nhất Bác không muốn đi ăn riêng với Thẩm Tri Mạn, vừa hay Tiêu Chiến đang ở bên cạnh, thế nên liền lấy anh làm lý do, viện cớ "người nhà" một cách rất tự nhiên. Tiêu Chiến cảm thán, tuy tư duy của học thần đúng là ngoằn ngoèo, nhưng ít nhất kết quả giống như anh mong muốn, trong lòng anh vẫn thầm vui trộm.
Nếu đã tìm được lời giải thích hợp lý, Tiêu Chiến cũng thở phào một hơi, cực kỳ ung dung tiêu hóa hai chữ "người nhà" này, không còn chấn động kinh hoàng, tim đập loạn nhịp, sợ mình hiểu sai ý như lúc nghe thấy Vương Nhất Bác nói ra khỏi miệng nữa.
Thế nhưng ngày hôm sau, anh phát hiện người có cảm xúc không ổn lại biến thành Vương Nhất Bác. Hỏi người ta làm sao, Vương Nhất Bác lại đột nhiên hỏi ngược Tiêu Chiến có cái nhìn thế nào với từ "người nhà", Tiêu Chiến liền theo bản năng nói cách giải thích mà mình đã phân tích kỹ càng cho Vương Nhất Bác nghe, nghe xong sắc mặt Vương Nhất Bác càng tối hơn, dường như không hề tán thưởng suy luận cũng như thái độ thản nhiên của anh, nhíu chân mày muốn nói lại thôi. Chuyện đòi mạng hơn nữa là, mấy ngày sau đó Vương Nhất Bác đều dứt khoát không để ý đến anh nữa luôn... Không phải hoàn toàn không để ý, chỉ là nếu hỏi gì đó, Vương Nhất Bác sẽ nhàn nhạt trả lời, nếu như anh không lên tiếng, Vương Nhất Bác sẽ yên lặng giống như một pho tượng điêu khắc đẹp đẽ.
Tiêu Chiến quả thực đầu óc mơ hồ, kiếp trước Vương Nhất Bác cũng có phải một người vô duyên vô cớ giận dỗi hậm hực như thế đâu, tuy cứ dăm ba hôm lại bị anh chọc vào, nhưng đều do tính tình anh quá hiếu thắng quá ngang bướng gây ra, nhưng kiếp này anh căn bản chưa từng ngang ngược bướng bỉnh với Vương Nhất Bác mà nhỉ, anh tự thấy mình ngoan không chịu được, xùy, khó chiều thật đấy.
Giữa giờ giải lao, Vương Nhất Bác bị giáo viên chủ nhiệm gọi ra ngoài, Lê Cảnh Châu lập tức quay đầu lại thấp giọng hỏi Tiêu Chiến: "Anh Tiêu, gần đây hai người cãi nhau hả?"
"Đâu có đâu." Tiêu Chiến ngước mắt lên, nghĩ ngợi một lát liền nhíu mày sáp tới, "Nhìn bọn anh giống cãi nhau à?"
"Không giống hả!?" Lê Cảnh Châu trợn mắt, "Ngày trước suốt ngày nghe thấy hai người ngồi đằng sau nói chuyện ríu ra ríu rít, mấy hôm nay hoàn toàn không có động tĩnh gì, yên tĩnh tới mức em phát sợ, đừng bảo em không nhắc anh nha, dựa vào sự hiểu biết của em về anh Bác, dáng vẻ kia của anh ấy chính là không vui, hơn nữa còn cực kỳ không vui, anh mau nghĩ xem có phải anh đã làm gì sai rồi không đi."
Bình luận