Chương 26: 24
Vừa qua sáu rưỡi sáng, Vương Nhất Bác đi vào phòng học phát hiện bên trong không một bóng người, hắn hơi ngẩn ngơ, thầm nghĩ theo lý mà nói giờ này Tiêu Chiến nên đến từ lâu rồi mới đúng... Vừa nghĩ ngợi vừa đi về bàn mình ngồi xuống, Vương Nhất Bác tiện thể nhìn sang chỗ Tiêu Chiến một cái, cái nhìn này vừa hay trông thấy nửa đoạn quai balo rơi ra từ trong ngăn bàn.
Hóa ra người đã tới rồi, chỉ là không biết đã đi đâu mất.
Vương Nhất Bác theo bản năng thò tay ra muốn nhét chiếc quai balo rơi ra ngoài vào vào trong gầm bàn cho người ta, chẳng ngờ lỡ kéo mạnh một cái, bên trong chiếc balo chưa kéo chặt khóa liền trượt ra góc một quyển tập, nếu là sách vở bình thường, Vương Nhất Bác sẽ không dừng lại để ý, nhưng góc vở với tấm bìa cứng màu xám này khiến hắn thấy quen thuộc một cách bỡ ngỡ, cũng không nghĩ nhiều về vấn đề riêng tư, Vương Nhất Bác theo bản năng muốn xác nhận nên trực tiếp rút quyển tập này ra... Quả nhiên là quyển tốc ký sư tử nhỏ và thỏ con mà lúc trước hắn từng thấy.
Kể từ khi hắn đại phát lòng nhân từ trả lại quyển tốc ký cho Tiêu Chiến, quyển tốc ký này liền chưa từng xuất hiện trước mặt hắn lần nào nữa, hắn gần như tưởng rằng Tiêu Chiến đã không còn vẽ nữa rồi, bức tranh bốn ô lần trước gửi cho hắn lúc thi học sinh giỏi Toán cũng chẳng qua chỉ là tùy bút, xem ra hắn đã nghĩ nhầm.
Tiêu Chiến vẫn chưa quay về, Vương Nhất Bác liền lật quyển tốc ký ra định xem xem anh còn vẽ những gì, mấy trang đầu hắn đã thấy từ lâu, là sư tử nhỏ tự tin khoe khoang trên sân bóng rổ và thỏ con lặng lẽ bảo vệ, cổ vũ nó, hắn còn lấy điện thoại ra chụp lại, thế nên, tiếp tục lật xem...
Trong một không gian nhỏ bé ánh sáng không chiếu vào được, thỏ con bị thương vùi đầu trước ngực sư tử nhỏ, lòng bàn tay sư tử nhỏ áp chặt trên đôi mắt của thỏ con, có ánh nước không rõ ràng chảy ra giữa kẽ tay của sư tử nhỏ, cuối cùng tạo thành một ánh sáng nhàn nhạt ấm áp.
Viết kèm rằng: "Sau này đừng trốn ở chỗ tối như vậy nữa, nếu không, ngôi sao sẽ không tìm thấy cậu đâu".
Trái tim Vương Nhất Bác chợt co rút mãnh liệt, tựa như đã quay lại buổi tối hôm đó, lòng bàn tay có luồng nhiệt nóng hổi ướt trượt len thẳng vào tim, khi đó mơ hồ cảm thấy không bao giờ có thể quên được không giả chút nào, giờ phút này đây, vậy mà lại thấy nhói lòng hơn cả buổi tối hôm đó.
Chà xát ngón tay, Vương Nhất Bác hít thở sâu lật tiếp về sau...
Sư tử nhỏ đưa thỏ con đi ăn hoành thánh, nhưng trên mặt thỏ con toàn vẻ không vui, bởi vì thỏ con muốn ăn hoành thánh cho thêm thật nhiều thật nhiều dầu ớt cay, sư tử nhỏ căng mặt lên bảo không được, cuối cùng, thỏ con không được như ý nguyện, trong lòng thầm nói một cách tương đối ấm ức, có gì ghê gớm chứ, sau này tớ tự đến ăn!
Vương Nhất Bác không nhịn được phì cười, ấu trĩ, tiếp tục lật về sau còn có...
Thỏ con quật cường không có chỗ nào để đi, vừa quay đầu, sư tử nhỏ uy nghiêm vậy mà lại đứng sau lưng nó, thủ pháp cường điệu kéo chiếc bóng của sư tử nhỏ thật to thật lớn dưới ánh đèn đường, có thể bao phủ lên người thỏ con, nhưng lại có cảm giác an toàn một cách vững vàng và chân thực.
Bình luận