Chương 24: 22
Tiêu Chiến còn chưa nghĩ xong cụ thể sẽ dùng cách nào để thăm dò giới hạn của Vương Nhất Bác ở một tầng sâu hơn, trong lúc không hay không biết, thời gian đã tiến vào tháng mười hai.
Tiếng chuông tan học của tiết học cuối cùng buổi sáng vang lên, Lê Cảnh Châu cấp tốc quay đầu lại mừng rỡ nói với Vương Nhất Bác: "Anh Bác anh Bác, anh nghe nói chưa, thứ hai tuần sau chị Tri Mạn sẽ quay về làm báo cáo, chia sẻ kinh nghiệm tuyển thẳng và kinh nghiệm học tập tại Đại học Thanh Hoa cho học sinh lớp 11 và 12 ở giảng đường lớn đó."
Vương Nhất Bác hơi nhấc mắt, nhàn nhạt đáp một câu: "Sao anh phải biết?"
"Không phải chứ, anh Bác." Lê Cảnh Châu không thể tin nổi, "Không nói tới việc chị Tri Mạn là tài nữ danh môn vừa xinh đẹp vừa thông minh nổi tiếng trong giới chúng ta, chẳng lẽ anh quên rồi à? Trước lúc chị Tri Mạn được tuyển thẳng rời khỏi trường, lần làm báo cáo cuối cùng với mọi người ở giảng đường lớn ấy, là anh lên bục tặng hoa, nếu em nhớ không nhầm, đó là lần đầu tiên trong đời anh chủ động tặng hoa cho con gái đó! Sao anh có thể quên được chứ?"
Lời vừa dứt, người vẫn luôn không quan tâm không thể hiện ra bất cứ sự tò mò nào, động tác thu dọn sách vở trên tay rõ ràng đã dừng lại, Tiêu Chiến hơi ngửa cằm nghiêng đầu sang, đồng thời Vương Nhất Bác cũng vô thức quay đầu nhìn về bên này, hai người vô duyên vô cớ nhìn nhau một cái lại đồng loạt chầm chậm di chuyển ánh mắt đi.
Vương Nhất Bác tỏ ra không tán đồng với lời của Lê Cảnh Châu một cách sâu sắc: "Đầu tiên, lần đó anh là học sinh ưu tú đại diện cho khóa mới lên sân khấu tặng hoa cho chị gái khóa trên, hoàn toàn không phải anh tự nguyện, là lãnh đạo nhà trường ép; tiếp theo, mày chú ý cách dùng từ, đó chỉ là tặng hoa theo thủ tục hình thức, cái gì gọi là lần đầu tiên trong đời anh "chủ động" tặng hoa cho con gái? Cuối cùng, mày không nhắc đến anh quả thực đã quên rồi."
"Hả?" Lê Cảnh Châu thương xót hạ thấp giọng, "Anh nói thật hả, anh Bác, em còn nghe nói chị Tri Mạn thích anh lắm đó, có người đồn khi đó anh lên sân khấu tặng hoa là do chị ấy đặc biệt nhờ nhà trường sắp xếp đó, chị ấy mà biết anh còn chẳng nhớ chị ấy nữa, chị ấy..."
"Im miệng." Quan sát thấy người nào đó bên cạnh đã hoàn toàn dừng động tác lại giống như đang tỉ mỉ nghe lời Lê Cảnh Châu nói, Vương Nhất Bác chợt trầm giọng xuống ngắt lời, "Chuyện không có chứng cứ đừng có lan truyền bậy bạ, tránh ảnh hưởng đến danh tiếng của người khác."
"... Ò." Lê Cảnh Châu hậm hực, "Thế đi ăn cơm vậy."
Lê Cảnh Châu cuối cùng cũng quay đầu về không líu ra líu ríu nữa, Vương Nhất Bác liền có thời gian xem nét mặt của người bên cạnh, Tiêu Chiến cũng đang nhìn hắn, nhưng ánh mắt bình tĩnh, dường như không có suy nghĩ dư thừa gì, Vương Nhất Bác mím mím môi, thế là cũng không giải thích: "Đi ăn cơm thôi."
"Ừm."
Tận tới sau khi tan học ngày hôm đó, dạy thêm cho Tiêu Chiến trong phòng tự học nhỏ, Vương Nhất Bác mới thật sự phát giác ra điểm không ổn lắm, lần thứ ba đánh dấu X trên vở bài tập, Vương Nhất Bác nghiêm khắc nói: "Hôm nay cậu hình như hoàn toàn không tập trung, phương trình rất đơn giản cũng sơ suất làm sai, cậu rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì thế?"
Bình luận