🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: 21

Thời gian nghỉ trưa, Vương Nhất Bác ăn cơm ở canteen tòa nhà phía Đông cùng Tiêu Chiến và Lê Cảnh Châu xong, sau khi hai người về phòng học hắn lại một mình đi đến phòng y tế trường.

Tống Chi Hạ tựa lên chiếc ghế nằm trong gian phòng làm việc nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng gõ cửa liền lười nhác đứng dậy mở cửa, lúc trông thấy là Vương Nhất Bác không hề ngạc nhiên gì mấy, chỉ nhếch nhếch chân mày tỏ ý kêu người ta vào trong. Khóa cửa xoay người, Tống Chi Hạ quay trở lại gian trong, quả không ngoài dự đoán trông thấy vị trí trên chiếc ghế nằm bảo bối của mình đã bị người ta thay thế, Tống Chi Hạ cười xùy một tiếng ngồi xuống bộ sofa gần ghế nằm: "Đừng bảo anh là em tới đây để ngủ đó."

Vương Nhất Bác hai tay đan chéo sau đầu, liếc Tống Chi Hạ một cái: "Em đến để quậy với anh đó."

"Quậy cái gì?" Tống Chi Hạ không hề để tâm, ung dung tựa về sau một cái.

"Anh nói xem?"

"Để anh nghĩ nha..." Tống Chi Hạ suy nghĩ, giây lát sau cố làm ra vẻ bừng tỉnh, "Bởi vì người anh họ yêu quý nhất của em không tốt nhất trên đời với em nữa, đã giúp người khác giấu giếm em rồi, Tiểu Bác của chúng ta muốn níu ống quần của anh họ khóc thút thít giống như ngày bé?"

"Cuốn xéo!" Vương Nhất Bác không nể nang gì duỗi chân ra đạp Tống Chi Hạ, "Em chưa bao giờ khóc trước mặt anh, bịa đặt phạm pháp."

"Ồ, vậy em báo cảnh sát bắt anh đi." Tống Chi Hạ né đi mím môi nhịn cười.

Thật ra, đừng nói tới việc Vương Nhất Bác từng khóc trước mặt anh, Vương Nhất Bác từ nhỏ tới lớn cơ bản chưa rơi nước mắt bao giờ, là một người cứng rắn rơi máu rơi mồ hôi không rơi nước mắt được giáo dục bồi dưỡng dưới tay lão thủ trưởng ở quân khu.

"Không đùa nữa." Vương Nhất Bác thu lại sự trêu đùa, móc tờ giấy nhỏ trong túi ra đưa cho Tống Chi Hạ, "Điều tra tư liệu của người này giúp em."

Tống Chi Hạ liếc nhìn cái tên viết trên tờ giấy một cái, thoáng ngây người, im ắng nói thầm: "Hơi quen, hình như đã nghe ở đâu, bà ấy là..."

Ánh mắt đối diện với Vương Nhất Bác trầm ngâm giây lát, Tống Chi Hạ giống như nhớ ra gì đó đột nhiên cau mày: "Vị kia nhà họ Cao?"

"Ừm, ngày nhỏ từng loáng thoáng nghe thấy tin đồn về bà ấy, em cảm thấy với giới của anh có thể xác nhận tính chân thực giúp em một chút."

Tống Chi Hạ gấp tờ giấy lại cất cẩn thận, khóe miệng đem theo nụ cười đầy hứng thú: "Điều tra giúp em xác nhận giúp em đều được, chỉ có điều, trong một chốc một lát anh vẫn chưa nghĩ thông việc này có liên quan gì đến chuyện bạn học nhỏ kia của em bị thương, nhưng anh lại vô cùng khẳng định, bên trong ắt có liên quan, em tuyệt đối sẽ không nhàm chán tới mức vô duyên vô cớ điều tra quá khứ của một người đã chết, có định giải trừ nghi hoặc cho anh họ yêu quý của em một chút không?"

"Không." Vương Nhất Bác ngồi dậy khỏi ghế nằm, vặn cổ thư giãn, "Anh chỉ cần biết em cần nó có việc là được rồi."

Tống Chi Hạ cười cười: "Xem ra... bạn học Tiêu kia trong lòng em không tầm thường nha."

Động tác giãn cơ của Vương Nhất Bác khựng lại: "Căn cứ để kết luận một việc của anh liệu có nông cạn quá không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...