Chương 22: 20
"Shh 一 shh 一 shh一"
Trong phòng y tế, Lê Cảnh Châu khóe miệng co rúm giống như đồng cảm sâu sắc mà luôn mồm kêu đau, mấy tiếng kêu gào không nhỏ này không chỉ chọc tới người đang xử lý vết thương cho bệnh nhân là Tống Chi Hạ, còn chọc tới cả người đang được xử lý vết thương là Tiêu Chiến, hai người đồng loạt mất kiên nhẫn ngẩng đầu lên, cùng nhau trừng mắt với Lê Cảnh Châu, nét mặt xấp xỉ nhau cùng lúc nhăn mày: "Im miệng."
Lê Cảnh Châu giơ tay lên làm một động tác khóa miệng, nhưng nhìn Tống Chi Hạ tiếp tục khử trùng cho Tiêu Chiến, cả người vẫn không tự chủ mà run cầm cập, một lúc lâu, rốt cuộc vẫn không nhịn được lần nữa dè dặt hỏi: "Anh ơi, anh không đau à?"
Phải đấy, anh, người lợi hại đều là anh của cậu ta hết.
Sao lại không đau được, mặt Tiêu Chiến cũng trắng bệch hết cả, trên trán trên lưng toàn là mồ hôi lạnh, chỉ có điều cố gắng nén nhịn không kêu tiếng nào mà thôi, anh nhắm mắt hít thở sâu lạnh lùng hỏi lại: "Hay là tôi cắt cho cậu một phát thử xem?"
"... Em không muốn." Lê Cảnh Châu xoa xoa cánh tay co rúm sang bên cạnh, đồng thời tốt bụng nhắc nhở, "Anh ơi, nếu anh đau thì anh cứ kêu lên, ở đây không có người ngoài, không ai cười anh đâu."
Tống Chi Hạ tự động được quy thành người mình mềm mỏng cười cười, khử trùng cầm máu cho Tiêu Chiến xong bắt đầu tiến hành băng bó cho anh, vải xô tương đối mềm mại quấn quanh từng vòng từng vòng, Tống Chi Hạ không nhìn Tiêu Chiến, chỉ chuyên chú với động tác trong tay, ôn tồn nói: "Tiểu Lê Tử nói cũng không phải không có lý, đau thì cứ kêu, không cần nhịn."
Tiêu Chiến mặt trắng bệch, thần sắc nhợt nhạt: "Không sao, không đau."
Tống Chi Hạ hơi dừng lại một chút, ánh mắt ngẩng lên nhìn Tiêu Chiến đem theo chút ý cười, không khác gì với lần đầu tiên anh gặp, vẫn rất lạnh lùng và quật cường.
Đột nhiên, Lê Cảnh Châu lặng lẽ tiến đến gần, một tay giơ lên muốn chạm vào tóc Tiêu Chiến, Tiêu Chiến theo bản năng tránh đi, ánh mắt hoảng hốt tức giận: "Làm gì đấy?"
"Hả?" Lê Cảnh Châu bị quát một câu, ngơ ngác tủi thân, "Thấy anh đau như thế mà vẫn kiên quyết nhịn, tính an ủi anh tí thôi mà."
"Cậu muốn chết à?" Tiêu Chiến cứng ngắc mím môi, "Tôi không thích người khác chạm vào tóc tôi."
"Không phải chứ!" Lê Cảnh Châu nhớ tới gì đó lí nhí lên án, "Em trông thấy anh Bác vuốt tóc anh mấy lần liền mà, anh không chỉ hoàn toàn không tránh, cũng không thể hiện rất ghét bỏ rất kháng cự mà, em còn tưởng anh thích được người ta xoa đầu cơ."
"..." Tiêu Chiến im lặng, biểu cảm ngưng lại, nhất là khi Tống Chi Hạ như có như không liếc sang đây, anh lại thêm một bước thấy quẫn bách đến cực điểm, cứ luôn cảm thấy trong đáy mắt Tống Chi Hạ có một chút thăm dò với ý tứ sâu xa.
Tống Chi Hạ luôn hòa nhã, giống như kiếp trước, nhưng Tiêu Chiến vẫn sợ Tống Chi Hạ, không phải sợ theo mặt ý nghĩa truyền thống, là đôi mắt của Tống Chi Hạ quá sắc bén, dường như chỉ cần nhẹ nhàng nhìn một cái đã có thể nhìn thấu tâm tư của người khác, nhìn thẳng đến nơi sâu nhất trong nội tâm người ta. Trong khoảng thời gian cuối cùng trước khi rời đi ở kiếp trước, nếu không có sự giúp đỡ của Tống Chi Hạ, anh đại khái thật sự rất khó vượt qua...
Bình luận