Chương 20: 18
Ngày đầu tiên quay lại trường sau kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, Tiêu Chiến đi vào phòng học như thời gian mọi ngày, anh tự nhận bất kể trùng hợp gặp phải ai đến sớm ở phòng học trong lòng cũng không sinh ra gợn sóng nào, thế nhưng lúc vừa nhìn đã đột nhiên trông thấy Lê Cảnh Châu, anh vẫn hơi kinh ngạc mấy giây.
Tiêu Chiến sắc mặt như thường quay về chỗ của mình ngồi xuống, dư quang liếc thấy Lê Cảnh Châu vẫn luôn cúi đầu ngồi ở hàng trước bả vai hơi nhúc nhích, dễ nhận thấy rặt dáng vẻ muốn quay người nhưng lại cực kỳ do dự, đấu tranh qua lại mấy phút liền, bàn ghế cách quãng va chạm vào nhau rung lên, Tiêu Chiến quả thực không nhịn nổi nữa, chủ động lạnh giọng thờ ơ lên tiếng: "Có lời muốn nói với tôi? Đừng rề rà nữa, nói luôn đi."
Nghe vậy, Lê Cảnh Châu bỗng nhiên quay người lại đối mặt với Tiêu Chiến, thế nhưng lắp ba lắp bắp há miệng mấy lần liền vẫn không nói ra được câu gì, Tiêu Chiến không thúc giục, chỉ lấy một chiếc bánh nhân thịt bò từ trong túi giữ nhiệt ra bắt đầu thong dong ăn từng miếng nhỏ, một lúc lâu, anh nghe thấy Lê Cảnh Châu rón rén nói: "... Bánh của cậu thơm ghê."
"..." Tiêu Chiến cạn lời, không biết có phải do giải trừ hiểu lầm rồi hay không, nhất thời thấy Lê Cảnh Châu thế này trong lòng anh vậy mà lại có chút đồng tình, thậm chí không nhớ nổi những hành vi xấu xa mà Lê Cảnh Châu từng làm với mình nữa.
Cái "từng" này là chỉ kiếp trước, anh cứ cách quãng bị chỉnh tới tận học kỳ II năm lớp 11, tận tới khi có sự can dự của Vương Nhất Bác mới thật sự kết thúc. Còn hơn một tháng sau khi trùng sinh này, anh cơ bản đã tránh được tất cả hành vi chỉnh đốn ác ý, cộng thêm câu đừng chỉnh Tiêu Chiến trước mặt hắn của Vương Nhất Bác, dẫn đến việc anh quả thực chưa từng chịu đựng tổn hại nào quá lớn, sự bắt nạt được xem là đúng nghĩa cũng chỉ có mỗi lần bị đánh hội đồng trong đợt nghỉ lễ kia thôi.
Tiêu Chiến tự cảm thấy mình không phải một người lương thiện gì lắm, nhưng những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước quả thực đã cách anh quá xa quá xa rồi, xa tới mức anh có thể quên đi rất nhiều tổn thương, xa tới mức hễ anh nghĩ tới may mắn cực lớn khi được trùng sinh đã đủ để tha thứ cho tất cả... Vẻ mặt hơi dịu xuống một cách không rõ ràng, giọng điệu vẫn lạnh nhạt, Tiêu Chiến cắn bánh nói: "Ừm, mùi vị quả thực rất ngon, trong túi giữ nhiệt vẫn còn một cái, nhưng không cho cậu được, là để cho Vương Nhất Bác."
Câu này không phải anh qua loa lấy lệ với Lê Cảnh Châu hay có ý tứ sâu xa gì khác, chỉ là từ lúc Vương Nhất Bác bắt đầu dạy thêm cho anh, buổi sáng mỗi ngày anh đều đặc biệt chia một phần đồ ăn của mình cho Vương Nhất Bác ăn, đây dường như đã trở thành sự hiểu ngầm không cần nói rõ giữa anh và Vương Nhất Bác, Vương Nhất Bác cũng không khách sáo với Tiêu Chiến, mỗi buổi sáng đến lớp đều sẽ chủ động xòe tay ra với anh.
"... Hả?" Lê Cảnh Châu biết Tiêu Chiến nhất định đã hiểu ý mình rồi, nhưng hoàn toàn không ngờ Tiêu Chiến không chỉ không làm mất sĩ diện của mình, lại còn phối hợp với mình để hóa giải không khí gượng gạo, trong lòng Lê Cảnh Châu không khỏi càng thêm áy náy, cậu ấp úng nói, "Tôi, không phải tôi muốn bánh của cậu đâu, tôi..."
Bình luận