Chương 18: 16
Ngày thứ năm của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, đồng hồ sinh học khiến Vương Nhất Bác vẫn dậy sớm hơn Tiêu Chiến như cũ, lúc mở mắt chẳng qua mới chỉ vừa hơn sáu rưỡi sáng, hắn trước nay có thói quen chạy bộ buổi sáng, mưa gió không đổi, hôm qua không chạy là vì sáng sớm ngày hôm trước quả thực đã dày vò quá muộn quá mệt mỏi.
Vương Nhất Bác cố gắng ngồi dậy thật nhẹ nhàng, hắn xuyên qua ánh ban mai nhàn nhạt chiếu vào từ ngoài cửa sổ nhìn người vẫn đang ngủ say bên cạnh một cái, vẫn đang ngoan ngoãn nằm ngủ ở chỗ cũ, tướng ngủ xem như là không tệ, chỉ có điều... chăn nhung mỏng sớm đã bị người nào đó hất ra thành một đống dồn vào sát tường, đầu gối hơi gập lại cả cơ thể nằm nghiêng co lại mặt hướng về phía hắn, vạt áo của bộ quần áo ngủ bằng tơ tằm vén lên một mảng to, lộ ra một đoạn eo mảnh khảnh trắng nõn, phần bụng bằng phẳng thậm chí hơi nhô lên.
Vương Nhất Bác vô duyên vô cớ nhớ tới sống lưng thon gầy và hõm eo lõm sâu trong ánh sáng lờ mờ tối hôm trước của người nào đó, hắn nhíu nhíu mày, cứng đơ di chuyển ánh mắt, hòa hoãn lại một lát, hắn lần nữa di chuyển tầm mắt về, lại vươn người kéo chiếc chăn nhung mỏng đắp lên người ai đó, bọc người ta chặt chẽ không hở miếng nào.
Vứt bỏ những suy nghĩ lộn xộn kỳ quái, Vương Nhất Bác nhẹ chân nhẹ tay xuống giường đánh răng rửa mặt qua loa, thay một bộ quần áo thể thao xuống lầu chạy bộ, chạy đều đều quanh tiểu khu chừng mười vòng, Vương Nhất Bác đi ra con phố bên ngoài tiểu khu mua đồ ăn sáng xong mới quay về căn hộ.
Lúc về đến phòng vừa đúng tám giờ mười lăm phút, hắn vào nhà bếp đặt đồ ăn sáng xong đi vào phòng ngủ, phát hiện Tiêu Chiến vẫn chưa dậy cũng không đặc biệt gọi người ta dậy, trực tiếp đi vào nhà tắm định tắm rửa trước.
Tắm xong lau tóc qua loa mấy cái, Vương Nhất Bác bấy giờ mới nhớ ra chưa cầm quần áo vào, nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, kéo chiếc khăn tắm to quấn lên hông xong liền trực tiếp mở cửa phòng tắm ra, thế nhưng vừa bước ra khỏi nhà tắm, Vương Nhất Bác ngước mắt lên liền sững sờ, Tiêu Chiến đã dậy rồi, đang đầu tóc rối bù ngồi ngây người trên giường chờ tỉnh táo... Ánh mắt gặp gỡ, ngơ ngác nhìn nhau.
Vương Nhất Bác tính toán thời gian, xác nhận phải trôi qua cả phút đồng hồ Tiêu Chiến mới hoàn toàn tỉnh táo, màu đỏ ửng nhỏ bé bắt đầu lan ra từ cổ người kia, lan tận tới sau vành tai, Vương Nhất Bác cảm thấy buồn cười, giả vờ không trông thấy vừa đi đến tủ quần áo vừa tiện miệng bắt chuyện một câu: "Dậy rồi à?"
"...Ừ." Tiêu Chiến lí nhí đáp lời, giọng nói lúc vừa ngủ dậy vẫn hơi khàn, đôi mắt không biết đặt chỗ nào nên nhìn xuống, nhìn lên, nhìn trái, nhìn phải, cuối cùng, len lén chuyển động sang hướng tủ quần áo, ôi, đẹp thật đấy, "Cậu, khụ khụ, dậy sớm phết nhỉ."
"Quen rồi, vừa chạy bộ về."
"Ò... tắm xong rồi à?"
"Rất rõ ràng."
Vương Nhất Bác tùy ý trả lời mấy câu hỏi không có dinh dưỡng của đối phương, sau khi tròng quần áo ở nhà lên người xong, tự nhiên nghe thấy một tiếng thở dài như có như không truyền tới từ sau lưng, đuôi lông mày khẽ nhếch, từ trong tiếng thở dài đó, hắn dường như nghe ra chút... cảm giác tiếc nuối?
Bình luận