Chương 17: 15
Hướng Đình Chi với Lôi Hạo đón Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến, bữa trưa ăn tại một nhà hàng Trung Hoa trong khách sạn năm sao dưới trướng nhà họ Lôi, ban đầu Vương Nhất Bác từng lo lắng Tiêu Chiến sẽ không quen, lẳng lặng dùng dư quang quan sát mấy lần, nhưng trái ngược hoàn toàn với những gì hắn dự liệu, Tiêu Chiến từ đầu tới cuối đều rất yên tĩnh, nhưng cũng không lạnh nhạt lắm, lúc Hướng Đình Chi với Lôi Hạo nói chuyện với mình thì giống như một bức tượng điêu khắc xinh đẹp tựa hồ không nghe thấy, nhưng chỉ cần trong chủ đề câu chuyện của Hướng Đình Chi và Lôi Hạo vô tình hay cố ý nhắc đến anh, Tiêu Chiến cũng không hề không nể mặt, thậm chí còn nhàn nhạt nở nụ cười đáp trả.
Cảm giác kỳ diệu này kéo dài tới lúc đi vào khách sạn, Vương Nhất Bác không muốn lấy bối cảnh thân phận ra để phân biệt và suy đoán, có điều hắn cũng quả thực từng nghĩ xem Tiêu Chiến liệu có theo bản năng mà bài xích những nơi như thế này không, cảm thấy không thể hòa mình, cảm thấy bất an và bứt rứt... Chỉ là xem ra cũng không có, đối với lễ nghi chào đón, đối với sự nịnh bợ của Quản lý khách sạn khi ra nghênh tiếp, Tiêu Chiến dường như đều không có quá nhiều cảm xúc vui mừng hay chán ghét, giống như... thấy nhiều thành quen?
"Tiêu Chiến, tôi cũng không vòng vo với cậu nữa."
Trong phòng VIP, Hướng Đình Chi ngồi ở phía đối diện bàn tròn quay sang chân thành cười với Tiêu Chiến một cái: "Bữa cơm này quả thực không có gì liên quan đến Vương Nhất Bác, là tôi với Lôi Hạo đặc biệt mời cậu, hai chúng tôi ấy à, chỉ là muốn thay Tiểu Lê Tử tỏ ý không phải với cậu, từ nhỏ thằng nhóc đã tồ, hễ là bạn bè mà nó đã nhận định thì đều kiên quyết tin tưởng và giúp đỡ, Tiểu Lê Tử với Cao Nhụy cũng xem như thanh mai trúc mã, thế nên lần này phải vạ lớn là do nó đáng đời! Trước mắt thằng nhóc không có mặt mũi nào gặp cậu, mấy người làm anh chúng tôi chỉ đành mạo xưng là trang hảo hán vậy."
Lời Hướng Đình Chi vừa dứt, Lôi Hạo ngay sau đó liền ăn ý tiếp nối: "Tất nhiên rồi, cái "tỏ ý không phải" này tôi với Lão Hướng thay cho Tiểu Lê Tử thôi, nhưng có tha thứ hay không là việc của cậu, cậu ngàn vạn lần đừng khó xử, trong lòng rõ ràng khó chịu vẫn cố nhẫn nhịn, cậu muốn ghét nó thì ghét nó, muốn không thèm để ý đến nó thì không để ý đến nó, chúng tôi chỉ cam đoan với cậu, sau này nó tuyệt đối sẽ không chọc vào cậu hay chỉnh cậu nữa, nếu nó còn phạm lỗi, đừng nói anh Bác, hai chúng tôi xử lý nó đầu tiên."
Hướng Đình Chi với Lôi Hạo không cho người ta chuẩn bị mà nói một tràng thẳng thắn xong, suy nghĩ viển vông bay cao bay xa của Vương Nhất Bác cũng bị kéo về, hắn nhàn nhạt nhìn sang Tiêu Chiến, muốn xem xem người này sẽ có phản ứng như thế nào. Tiêu Chiến không lập tức trả lời ngay, giống như cũng suy nghĩ một phen mới nghiêm túc mở lời.
"Bất kể các cậu có tin hay không, tôi đối với cậu ta không nói tới chuyện tha thứ được, bởi vì tôi căn bản chưa từng ghi hận, thế nên, cái "tỏ ý không phải" này hoàn toàn không cần thiết."
Tiêu Chiến không nói dối, nếu như nói kiếp trước trong lòng anh đối với Lê Cảnh Châu vẫn còn chút xíu chán ghét và ghi hận, kiếp này lại quả thực không có, trong mắt anh, Lê Cảnh Châu dường như giống với một bạn nhỏ ấu trĩ. Nghĩ một lát, Tiêu Chiến tiếp tục nói: "Các cậu không vòng vo, vậy tôi cũng nói thẳng luôn nhé, tuy các cậu nói bữa ăn này không liên quan gì tới Vương Nhất Bác, nhưng trong lòng tôi rất rõ ràng, nếu như không có Vương Nhất Bác, Lê Cảnh Châu chỉnh tôi thì cũng đã chỉnh rồi, trong mắt các cậu thật ra căn bản không được tính là chuyện gì nghiêm trọng, càng đừng nhắc tới còn có thể khiến các cậu tốn sức mời tôi ăn cơm, nhưng tôi cũng muốn nhấn mạnh một chút..."
Bình luận