Chương 16: 14
Động tác trở mình qua lại hết sức dè dặt, tiếng ma sát cực nhỏ giữa quần áo và chiếc chăn nhung mỏng kéo dài... Vương Nhất Bác cuối cùng cũng không thể nào ngó lơ được nữa: "Sao thế? Không ngủ được à?"
"Người gây họa" bỗng dưng cả người cứng đơ, bị giọng nói chậm rãi vang lên trong không gian tối tăm làm cho ngứa ngáy đến cả người tê dại, giọng Vương Nhất Bác vốn đã trầm thấp, giờ phút này vì bị bóng đêm phủ lên, trong lúc nửa mê nửa tỉnh càng thêm vẻ gợi cảm, Tiêu Chiến theo bản năng co người về phía sát tường một chút, đem theo cảm giác mềm yếu chột dạ nhỏ giọng đáp một câu: "...Không phải."
Được rồi, anh rất rõ ràng bản thân đang nói dối, rõ ràng chính là không ngủ được, cũng không biết là hưng phấn hay vô cùng hưng phấn, ài, chưa ngủ nhưng lại giống như nằm mơ vậy, kiếp trước dù cho tiến gần hơn nữa, quan hệ có thân thiết hơn nữa, anh cũng chưa từng có cơ hội yên tĩnh nằm trên cùng một chiếc giường với Vương Nhất Bác, mà trước mắt, Vương Nhất Bác không hề đi, Vương Nhất Bác ngủ cùng với anh, Vương Nhất Bác ở ngay bên người anh... Tất cả những nhận thức này khiến anh sao có thể yên ổn đi vào giấc ngủ.
Tiêu Chiến thầm giận dỗi mình không có tiền đồ, nói cái gì mà kêu người ta ở lại, hai cậu con trai ở cùng nhau ngủ cùng nhau không có vấn đề gì đâu, nhưng người ta thật sự thoải mái thản thiên, lòng không tạp niệm nằm cùng với anh, cuối cùng tự anh lại tim đập rộn lên, tinh thần rối loạn, anh không cách nào tâm lặng như nước, anh hận không thể lập tức mở điện thoại ra lướt Baidu kiếm Thanh Tâm Chú hay cái gì đó để niệm một chút.
Vương Nhất Bác hiển nhiên không tin lời nói của Tiêu Chiến, nghĩ ngợi một lát hỏi anh: "Vết thương đau à?"
Vết thương có đau hay không Tiêu Chiến nào có lo được tới, nhưng anh rất cảm ơn sự "tự cho rằng" của Vương Nhất Bác, vô hình trung đã thay anh tìm một cái cớ để giải vây, anh lập tức thuận theo cột leo xuống: "Cũng hơi... Có phải tớ làm ồn tới cậu rồi không, hay là tớ ra ngủ trên sofa nhé."
Tiêu Chiến còn chưa kịp ngồi dậy, đèn bàn trên tủ đầu giường đã "tách" một cái sáng lên trước, là Vương Nhất Bác đột nhiên ngồi dậy vươn tay ra bật đèn, Tiêu Chiến ngơ ngác chớp mắt, theo đó chậm rãi chống người lên ngồi trên giường, trong sự bao phủ hài hòa của ánh sáng dịu nhẹ, Vương Nhất Bác bình tĩnh thản nhiên nhìn chăm chú vào Tiêu Chiến, sau đó, anh nghe thấy Vương Nhất Bác nói: "Cởi đồ ra."
Cởi đồ ra.
Cởi đồ ra?
Cởi đồ ra!?
Mấy chữ này lượn vòng trong đầu Tiêu Chiến, từ nhẹ nhàng bay vèo vèo tới cuối cùng "bùm" một cái nổ tung, nổ tới mức Tiêu Chiến bắt đầu không cách nào hiểu được nghĩa của mấy chữ này, là tiếng Trung à, sao anh lại nghe không hiểu!?
Gò má đột nhiên đỏ bừng lên của người trước mặt khiến Vương Nhất Bác khó hiểu, hắn nhíu mày hỏi: "Nhiệt độ điều hòa không đến nỗi nóng như vậy chứ, có phải vết thương của cậu bị nhiễm trùng xong phát sốt rồi không, sao mặt lại đỏ thế, kêu cậu đừng có tắm đừng có làm ướt vết thương, cậu cứ không nghe cơ, cậu có bệnh sạch sẽ hay làm sao..."
Bình luận