Chương 15: 13
Tiêu Chiến theo Vương Nhất Bác lên xe Didi.
Suốt một đường trước khi lên xe Vương Nhất Bác đều im lặng không đếm xỉa đến người nào đó lắm, nhưng Tiêu Chiến từ đầu tới cuối đều tương đối ngoan ngoãn đi theo bên cạnh hắn không dám cách xa, thi thoảng còn thử vui đùa để thăm dò, cũng không phải sợ Vương Nhất Bác sẽ bỏ anh lại, mà là sự dung túng được cho phép tuy không rõ ràng nhưng chẳng cần nói cũng rõ mười mươi, không thuận theo cây cột trèo lên trên một chút Tiêu Chiến cũng cảm thấy có lỗi với chính mình.
Trong xe rất yên tĩnh, Vương Nhất Bác gọi xe bằng app, thế nên Tiêu Chiến không biến đích đến, anh cũng không dám hỏi, đôi mắt yên ắng chuyển động, dùng dư quang trộm liếc sườn mặt bị ánh sáng bên ngoài xe chiếu cho lúc sáng lúc tối của Vương Nhất Bác, không sao nữa rồi, chỉ cần người này ở bên cạnh anh là được, đi đâu cũng được.
Một lúc sau, anh nghe thấy Vương Nhất Bác bắt đầu gọi điện thoại: "Lão Hướng, là tôi."
"Ừm, mấy hôm nay được nghỉ có phải cậu đều ở nhà không? Vậy căn chung cư mini ở gần trường của cậu cho tôi mượn mấy hôm... Ừ, không phải tôi ở, cậu... Đợi đã, cậu không cần đặc biệt qua đây đưa thẻ cửa cho tôi, cậu gọi cuộc điện thoại cho ban quản lý tiểu khu là được, tôi biết mật khẩu chung cư... không phải... cậu thật sự không cần tới... Alo! Alo?"
Tiêu Chiến không nhịn được nữa, nghiêng đầu nhìn Vương Nhất Bác bất đắc dĩ cúp điện thoại, phát giác ra ánh mắt của Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác quay đầu lại nhìn, đôi mắt chớp chớp từng cái từng cái của Tiêu Chiến rất hiển nhiên là muốn hỏi nhưng lại không dám lên tiếng, Vương Nhất Bác tự nhiên thấy có chút buồn cười, bèn cố làm ra vẻ lạnh lùng đe dọa trêu anh: "Là cậu nhất quyết đòi đi theo tôi đấy, bây giờ dù cho có đem cậu đi bán, cậu hối hận cũng không kịp nữa rồi, tự chịu đi."
"..." Trong không gian với ánh sáng không tốt lắm, đuôi lông mày của Tiêu Chiến khẽ nhếch lên một cách gần như không thể phát giác, sau đó liền cực kỳ phối hợp mà gật đầu, giọng điệu chân thành tỏ ý đã hiểu: "Mong là tớ có thể bán được giá tốt, cũng xem như báo đáp cậu rồi."
Vương Nhất Bác nghẹn họng, bị đánh bại đáp: "Cậu cũng đúng là thỏa mãn trong mọi hoàn cảnh."
"Dù sao làm người phải hiểu được nhận ơn một giọt, trả ơn một dòng."
"Hờ." Vương Nhất Bác tức tới bật cười, "Thế nói như vậy bây giờ đem cậu bán luôn thì tôi thiệt quá, vì cái "trả ơn một dòng" của cậu tôi vẫn cứ để cậu lại dùng thêm một thời gian đi."
"Đúng đó... để lại trước tốt biết mấy." Âm lượng của Tiêu Chiến dần dần hạ thấp, thấp tới mức gần như chỉ mỗi bản thân anh có thể nghe thấy tiếng lẩm bẩm như gió bay, "Muốn dùng thế nào cũng được luôn."
"Cậu nói gì đó?"
"...Không có gì."
Chiếc xe lần nữa khôi phục lại sự yên tĩnh, một lúc lâu sau Vương Nhất Bác mới nhàn nhạt lên tiếng giải thích: "Tôi mượn cho cậu một chỗ, hai hôm nay nếu như không có chỗ nào đi thì ở tạm trước đi."
Thật ra Tiêu Chiến đã nghe thấy hai chữ "Lão Hướng", đoán rằng Vương Nhất Bác mượn căn hộ của Hướng Đình Chi, nhưng anh vẫn giả ngốc lịch sự hỏi: "Là chỗ của bạn cậu à? Liệu có quấy rầy không?"
Bình luận