Chương 14: 12
Bật tường từ trong ngôi trường đóng chặt cổng kỳ nghỉ lễ ra ngoài đã là hơn tám giờ tối, Vương Nhất Bác với Tiêu Chiến ăn ý giống như không hẹn mà cùng quên đi chuyện đã từng xảy ra trong phòng tự học nhỏ, bất kể là sự thất thố của một bên, hay sự dung túng của bên kia, đều được bọn họ để lại trong không gian nho nhỏ đó, ngậm miệng không nhắc, trở thành bí mật không ai chạm vào.
"Cậu..."
"Vậy..."
Hai người đứng trên con phố sau trường, dưới ánh sáng đèn đường màu hoàng hôn, đột nhiên cùng lúc nghiêng đầu nhìn đối phương cùng nhau lên tiếng, đưa mắt nhìn nhau hơi ngây người, Tiêu Chiến phản ứng lại trước: "Cậu nói trước đi?"
"Cậu có đói không? Ăn chút gì đó?"
Khuôn mặt được sắc đêm làm nền cho càng thêm phần góc cạnh của Vương Nhất Bác phản chiếu trong đôi mắt Tiêu Chiến, khiến anh nuốt ngược mấy chữ "vậy tớ đi trước đây" mà mình đang định nói vào trong bụng, biến thành một câu đáp nhỏ nhẹ: "...À, được chứ."
"Đi thôi."
Hai tay Vương Nhất Bác đút vào túi quần thể thao rộng rãi, xoay người men theo đường nhỏ đi vào con phố sau yên tĩnh, Tiêu Chiến yên lặng đi theo sau lưng hắn, hơi rủ mắt, phát hiện mỗi bước chân của mình đều từng nhịp từng nhịp giẫm lên bóng của Vương Nhất Bác, trái tim anh bỗng dưng giống như có một người nhỏ tí hon đang nhảy nhót, hây da hây da, vui thích, cũng vui sướng.
Tâm trạng tối tăm tuyệt vọng được quét bay sạch sẽ, ai bảo không có thay đổi, ai bảo sẽ không thay đổi, Vương Nhất Bác đã tới rồi, là chủ động tới tìm anh, mà giây phút này, cũng đang ở ngay tại nơi gần anh trong gang tấc... Đây chính là đã thay đổi rồi, ông trời cho anh cơ hội sống lại một lần nữa không phải để anh nản lòng buông bỏ, anh tin mình có thể làm được, cũng không cho phép lịch sử lại giẫm lên vết xe đổ lần nữa.
Quá chăm chú vào việc giẫm lên chiếc bóng, không phát hiện người chỉ cách một bước xa xôi ở phía trước đã dừng chân, vầng trán cúi xuống của Tiêu Chiến đụng thẳng vào bờ vai rắn chắc của Vương Nhất Bác, đau tới mức thấp giọng "shhh" lên một tiếng bụm trán mờ mịt ngẩng mặt lên, vừa hay chạm phải ánh mắt Vương Nhất Bác quay đầu lại nhìn mình, trong đáy mắt là sự cạn lời sâu sắc lộ ra một cách rõ ràng:
"Trên đất có vàng để nhặt à?"
Tiêu Chiến ngơ ngác, không cách nào biện bạch, chỉ đành lẩm bẩm nói liên thiên: "Biết đâu có đấy."
"Đừng có đi đâu cũng bảo với người ta tôi là bố cậu, tôi thật sự không có đứa con trai ngốc như cậu thế này." Vương Nhất Bác giọng nói sâu xa thở dài một tiếng, tự mình đi thẳng vào một kiot bên vệ đường.
Tiêu Chiến thả bàn tay đang xoa trán xuống, cũng thở dài một hơi ngắn, nếu thời gian có thể quay lại lần nữa, anh tuyệt đối sẽ không tào lao với Vương Nhất Bác cái gì mà hiệu ứng vịt con đó nữa, đây đã là lần thứ bao nhiêu rồi, có bỏ qua đi được không thế, anh thế này không phải là tự đào một cái hố cho mình, mà là tự đào hố để chôn mình luôn, còn giẫm cho đống đất ở trên nóc lấp chặt cứng!
Bình luận