Chương 13: 11
Trời tối rồi, trong phòng tự học nhỏ rất tối.
Đèn không được bật, rèm cửa sổ kéo kín, ánh trăng cũng không xuyên thấu vào trong được, toàn bộ không gian nhỏ bé liền đen xì không chỗ nào khác biệt, kiểu tối tăm này giống một chiếc móng vuốt sắc nhọn vô hình dày nặng, đè ép cho người ngồi tựa lên bức tường phía bên cửa sổ không ngẩng được đầu dậy, anh gập đầu gối ôm trong lòng, nặng nề vùi mặt giữa hai chân... hơi thở nghẹn ứ, cả người đau nhức.
Tiêu Chiến hoảng hốt không phân biệt được cảm xúc rơi xuống đáy vực lúc này là do cơn đau trên cơ thể kéo tới, hay tích tụ trong lòng đã lâu, có lẽ, đều có cả, cũng có lẽ, là cơn đau trên cơ thể kéo theo sự tích tụ trong lòng lâu ngày nên dẫn tới cùng lúc bùng nổ.
Tình cờ gặp Lê Cảnh Châu dẫn theo một đám người trong con hẻm đi tắt sau Cung thể thao là điều Tiêu Chiến hoàn toàn không ngờ tới, dù sao việc anh chủ động tiếp cận Vương Nhất Bác sớm đã thay đổi rất nhiều quỹ đạo lịch sử của kiếp trước, anh không thể nào phòng bị một cách không chút sơ hở, anh không biết Cao Nhụy lại bịa đặt mấy lời nhăng cuội gì về anh với Lê Cảnh Châu, hai bên đối lập, ngôn ngữ mâu thuẫn, đương nhiên sẽ động tay.
Không phải anh không biết đánh nhau, ở nước ngoài gần sáu năm, vì để phòng thân anh đã tập quyền anh một thời gian rất dài, thân thủ thậm chí còn tốt hơn ngày trước, chỉ là suy cho cùng người đông thế mạnh, nhóm người Lê Cảnh Châu không chiếm được chút hời nào, anh cũng tím bầm hết toàn thân.
Về sau, không biết ai trong hẻm thuận tay nhặt một khúc gậy gỗ trong xe rác lên, Tiêu Chiến không có bất cứ phòng bị gì đã bị người ta đập một cái thật mạnh lên đầu từ phía sau, anh ngay lập tức sững sờ, cảm giác giống như tua chậm ống kính quay ngược, máu nóng dính ướt chảy xuống bên mép đầu, anh đứng ngây người nguyên tại chỗ...
Đại khái do tình hình có chút đáng sợ, bầu không khí trong con hẻm nhất thời tĩnh lặng, ngay sau đó, Lê Cảnh Châu đã dẫn người vội vã rời đi, đợi sau khi người đi rồi, anh cuối cùng mới buông lỏng sự căng thẳng, hai mắt tối sầm cơ thể yếu ớt tựa lên tường thở dốc.
Gậy gỗ không tính là đặc, đối với anh mà nói cú đánh lén đó vốn không nghiêm trọng mấy, chắc làm rách da xước mạch máu chảy máu nhiều nên mới dọa người, đợi lúc anh hòa hoãn lại thì máu đã không chảy nữa rồi. Tiêu Chiến mờ mịt nghiêng mặt cúi đầu nhìn cổ áo đã thấm ướt một mảng máu, chầm chậm lấy giấy trong cặp ra lau chùi máu trên cổ và tai, khi đó suy nghĩ duy nhất là, anh không đi tìm Vương Nhất Bác được nữa rồi, dáng vẻ này của anh còn đi gặp người ta kiểu gì chứ.
Anh cũng không về nhà được, sợ mình có biện bạch bản thân không có vấn đề gì đáng ngại hơn nữa cũng sẽ dọa mẹ anh sợ, nhưng mà, anh có thể trốn đi đâu đây? Cuối cùng, Tiêu Chiến dựa vào bản năng chọn căn phòng tự học nhỏ trong tòa nhà thực nghiệm, đây là nơi duy nhất cho anh có cảm giác an toàn mà anh có thể tạm thời ẩn nấp.
Cũng chính trong không gian nhỏ bé này, vết thương đối với Tiêu Chiến mà nói rõ ràng không được xem là nặng nề mấy, cơn đau cũng có thể chịu đựng được, nhưng theo thời gian dần trôi lại từng chút từng chút gặm nhấm đục khoét trái tim anh. Cơn đau này dường như được phóng to vô hạn, khiến anh vô cùng sợ hãi, anh không ngừng nhớ lại cú đánh lén đó, cứ khăng khăng nghĩ về nó một cách không bình thường.
Bình luận