Chương 12: 10
Ngày nghỉ thứ ba của kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh, Tiêu Chiến ăn trưa cùng Khương Lam xong liền quay về phòng.
Trong căn biệt thự này, anh trước nay đều sống như một người vô hình, nếu không cần thiết tuyệt đối sẽ không ở nơi nào khác ngoài phòng của mình, cũng không phải vẫn ẩn nhẫn kiềm chế ngột ngạt như kiếp trước, chỉ là anh biết cách tránh bị hãm hại hơn, bớt tiếp xúc là có thể bớt manh động.
Bàn học của Tiêu Chiến sát cửa sổ, anh ngồi trước bàn chống cằm lên lòng bàn tay nhìn ra vườn hoa bên ngoài thẫn thờ, không biết qua bao lâu, suy nghĩ cố gắng đè nén vẫn nhảy ra ngoài... Vương Nhất Bác đang làm gì nhỉ? Tóm lại, cũng sẽ không buồn chán chẳng có việc gì làm, chẳng có nơi nào để đi như anh đâu nhỉ.
Thu ánh mắt lại, liếc nhìn chiếc điện thoại trên mặt bàn một cái, Tiêu Chiến cuối cùng vẫn không nhịn được cầm lên lướt mở màn hình, mở giao diện wechat ra, nhấn vào hình đại diện trò chuyện ghim trên cùng, hình đại diện là một bóng người đang lái xe máy hạ thấp trọng tâm vào khúc cua trên đường đua, rất đẹp trai, dù cho đội mũ bảo hiểm không nhìn rõ tướng mạo, Tiêu Chiến vẫn nhìn ra hình đại diện chính là bản thân Vương Nhất Bác, vừa phóng khoáng vừa tùy ý.
Wechat được kết bạn sau khi học kèm vào ngày cuối cùng của tháng chín trước kỳ nghỉ Quốc Khánh, là Tiêu Chiến chủ động lên tiếng, ngoài mặt dửng dưng tùy ý giải thích là vì nghỉ tận bảy ngày, sợ trong lúc ôn tập sẽ gặp phải vấn đề không giải được, thế nên kết bạn wechat để tiện trao đổi... May sao Vương Nhất Bác không hiểu dụng ý khác của anh, không có phản ứng đặc biệt gì đã kết bạn với anh luôn.
Nhưng nghỉ ba hôm rồi, cả ngày cả đêm, Tiêu Chiến vô số lần mở hình đại diện của Vương Nhất Bác ra, nhưng không gửi tin nhắn cho người ta một lần nào, anh hơi có chút ủ rũ, sao lúc nói tào lao trước mặt Vương Nhất Bác không thấy có gì kỳ quặc, cách màn hình điện thoại lại vô cớ không biết làm sao để sắp xếp từ ngữ cơ chứ?
- Cậu đang làm gì thế? -
Không ổn, thân thiết quá, giữa anh với Vương Nhất Bác vẫn chưa đến độ có thể tán gẫu chuyện sinh hoạt đời thường với nhau.
- Tớ có một bài không biết giải cậu có thể xem giúp tớ được không? -
Học, lại là học, giữa hai người bọn họ ngoại trừ học ra lẽ nào không có chủ đề nào khác có thể nói được nữa à!?
- Vương Nhất Bác ơi, tớ thấy hơi chán. -
Hờ, anh quả thật sợ mình sẽ gửi tin nhắn như vậy đi, Vương Nhất Bác sẽ đáp lại một câu "bà lão họ Cao sống một trăm tuổi" để thể hiện "liên quan quái gì tới tôi".
Ài, tóm lại nhắn gì cũng rất kỳ lạ, nhưng mà anh lại thật sự rất muốn biết Vương Nhất Bác đang làm gì cơ ấy, anh... Ngón tay trỏ thon dài vốn dĩ đang nhẹ nhàng vuốt ve trên hình đại diện của Vương Nhất Bác, trong lúc không hay không biết lại thêm chút sức của tức giận, tiếp đó, chuyện khiến Tiêu Chiến sững sờ đã xảy ra, điện thoại khẽ rung lên mấy nhịp, tiếng rung này phóng to trong đầu Tiêu Chiến tới nỗi kêu ong ong, yết hầu anh chợt siết chặt định thần nhìn giao diện cuộc trò chuyện, trên đó thình hình xuất hiện một dòng chữ:
Bình luận