Chương 11: 09
"Anh Bác, đánh bóng đánh bóng! Em hẹn với hội Lão Hướng và Lôi Tử xong xuôi hết rồi!"
Ngày cuối cùng của tháng chín, tiếng chuông tan học vừa reo Lê Cảnh Châu đã bừng bừng hứng khởi quay đầu lại tìm Vương Nhất Bác, Vương Nhất Bác không nhanh không chậm thu dọn sách vở: "Hẹn lúc nào thế, sao anh không biết."
"Cũng vừa mới hẹn buổi chiều thôi."
Sự hào hứng của Lê Cảnh Châu không giả, Hướng Đình Chi, Lôi Hạo mấy người bọn họ cũng là anh em cùng nhau lớn lên trong giới, có điều lúc lên cấp ba hai người kia không trực tiếp lên thẳng Trường tư lập Đỉnh Thực mà theo sắp xếp của gia đình đến một ngôi trường tư lập quốc tế khác, tuy nói rằng cũng chỉ mỗi cuộc điện thoại là có thể gặp mặt, nhưng khổ nỗi hai ông tướng kia cũng là học sinh giỏi chính trực ngay thẳng như Vương Nhất Bác, bình thường chê bai không cho Lê Cảnh Châu thường xuyên làm phiền, đã một thời gian rất dài chưa gặp mặt rồi, thiết nghĩ bắt đầu từ ngày mai là kỳ nghỉ Quốc khánh bắt đầu, Lê Cảnh Châu mới dám mặt dày chủ động hẹn người ta: "Không đánh trong trường, chúng ta đến cung thể thao bên nhà Lão Hướng đánh."
Giây lát, Vương Nhất Bác kéo khóa balo xong, hờ hững nhấc mắt: "Không đi, có việc."
"Không phải chứ, anh Bác!" Lê Cảnh Châu tuyệt đối không thể ngờ tới việc lại bị Vương Nhất Bác từ chối, "Em đã hẹn với Lão Hướng và Lôi Tử xong xuôi hết rồi, không phải bọn anh cũng lâu lắm chưa gặp rồi sao, anh không muốn gặp bọn họ một tí à?"
"Vào kỳ nghỉ rồi gặp."
"Không phải..." Lê Cảnh Châu cuối cùng cũng không nhịn được, hạ thấp giọng sáp tới gần, "Anh Bác, anh thành thực nói với em, gần đây rốt cuộc anh có chuyện gì? Tuần này hôm nào tan học xong anh cũng mất hút luôn, đừng nói tới đánh bóng, muốn tìm anh cùng nhau ra ngoài ăn uống cũng không thấy đâu, có phải anh..."
Trong phạm vi dư quang, Vương Nhất Bác rõ ràng cảm thấy người nào đó ở bên cạnh thu dọn đồ đạc xong động tác hơi khựng lại, vô cớ có chút chột dạ, Vương Nhất Bác mặt không đổi sắc lên tiếng: "Có phải gì?"
"Có phải anh..." Lê Cảnh Châu càng thần bí hơn, cứ như ngượng nghịu lắm thấp giọng nói, "Giấu em vụng trộm với người khác không?"
"Khụ khụ khụ khụ khụ khụ..."
Vương Nhất Bác chưa đáp lại bất cứ câu gì, bên cạnh đã thình lình truyền tới một loạt những tiếng ho kịch liệt liên tiếp, Lê Cảnh Châu với Vương Nhất Bác đồng thời chầm chậm nhìn sang, là bạn học Tiêu Chiến bấy giờ đã ho tới mức mặt mày đỏ ửng. Tiêu Chiến phát hiện ra ánh mắt hai người họ, bụm miệng vừa ho vừa cố gắng giữ trạng thái bình thường đứng dậy, dưới cái nhìn chăm chú của hai người, bước chân hơi gấp gáp rời khỏi phòng học.
"Chả hiểu kiểu gì." Lê Cảnh Châu khẽ cười khẩy thu lại tầm mắt, tiếp tục đợi câu trả lời của Vương Nhất Bác.
"Đầu tiên." Đôi mắt đen nhánh của Vương Nhất Bác không có cảm xúc gì nhìn Lê Cảnh Châu, "Anh không có vụng trộm, chú ý cách dùng từ, thêm nữa, dù cho anh có vụng trộm, cũng không cần giấu mày."
Vương Nhất Bác lười nhác đẩy ghế đứng dậy, vừa bước ra một bước đã lại bị Lê Cảnh Châu sống chết níu lấy tay áo, Lê Cảnh Châu xụ mặt xuống kêu rên: "Anh Bác ơi, anh không đi thật sao, anh cứ vứt bỏ em với Lão Hướng Lôi Tử một cách vô tình như vậy sao?"
Bình luận