Chương 9: 07
Tối chủ nhật, lúc Vương Nhất Bác gấp một bộ đề thi Olympic toán lại đã gần một giờ sáng.
Hai ngày cuối tuần hắn đều ở bên trụ sở quân khu cùng ông bà ngoại, chiều chủ nhật quay về ăn cơm xong mới không nhanh không chậm làm xong bài tập, ôn tập chuẩn bị bài mới của tất cả các môn một lượt, lại tiện tay rút một bộ đề Olympic toán ra làm, vừa xoa cổ ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ một cái mới phát hiện đã muộn như vậy rồi.
Vương Nhất Bác ngáp dài lười nhác đứng dậy đi vào nhà vệ sinh trong phòng vệ sinh cá nhân, chỉ đánh răng không rửa mặt, sợ giờ này còn rửa mặt lại tỉnh táo hết người không buồn ngủ nữa, ra khỏi nhà tắm quay lại phòng ngủ, Vương Nhất Bác vươn tay tắt đèn bàn sau đó liền nhào thẳng lên giường.
Hắn nhắm mắt lại để đầu óc trống rỗng thả lỏng, rất lâu sau, cơn buồn ngủ khiến hắn tưởng mình sẽ ngủ ngay lập tức không hề kéo tới, Vương Nhất Bác không hiểu sao càng lúc càng tỉnh táo, bất thình lình, trong đầu tự nhiên nhảy ra một con sư tử và một con thỏ nhỏ bản hoạt hình đang nói chuyện, vành mắt thỏ con đỏ ửng, trông cực kỳ tủi thân, một lúc sau, nó đột nhiên hé miệng rón rén gọi một câu.
Bố ơi.
"Đù má."
Vương Nhất Bác ngay lập tức mở bừng mắt ngồi dậy trên giường, lần nữa vươn tay bật đèn bàn lên, khắp phòng phủ đầy ánh sáng ấm, hắn mờ mịt vò vò mái tóc rối bù, sau đó cắn răng, có phải hắn làm đề tới mức đần người rồi không, nghĩ cái gì thế không biết?
Dần dần, hít thở sâu, ánh mắt Vương Nhất Bác lơ lửng rơi lên trên chiếc bàn học ở góc xa trong phòng, trên bàn có đặt chiếc balo đeo chéo hắn đeo hôm thứ sáu, trong balo... Vương Nhất Bác thở dài một hơi, giống như chấp nhận số phận mà xuống giường đi đến bên bàn học, lần nữa ngồi xuống, nhìn chằm chằm lên chiếc balo một lúc lâu mới một phát lôi nó sang lấy quyển tốc ký ở bên trong ra.
Quyển tốc ký là hắn tịch thu từ trong tay Tiêu Chiến, nói tịch thu là tịch thu, Tiêu Chiến chạy theo sau lưng, chạy qua cả trường học cũng không thể đoạt lại từ trong tay hắn. Hắn lên xe gia đình ở cổng trường, nhìn từ gương chiếu hậu không được rõ ràng lắm, dường như trông thấy trên mặt Tiêu Chiến có chút tủi thân như bị bắt nạt, xe chạy càng lúc càng xa, mà Tiêu Chiến từ đầu đến cuối vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Giây phút đó, hắn vậy mà lại sinh ra cảm giác hối hận tự trách.
Bất cứ ai cũng đều có thể dễ dàng bắt nạt Tiêu Chiến, Tiêu Chiến sinh tồn trong kẽ hở này vẫn vững lòng thử tìm cách sống cho vui vẻ lạc quan, còn hắn, thân là người đầu tiên ở đây bộc lộ lòng tốt với Tiêu Chiến, thân là đối tượng có "hiệu ứng vịt con" của Tiêu Chiến, Tiêu Chiến có lẽ chỉ tin tưởng hắn, theo bản năng nương tựa vào hắn... Tiêu Chiến coi hắn là "bố", hắn lại bắt nạt Tiêu Chiến giống những người khác, hắn còn là con người không?
Phì, Vương Nhất Bác, mày đang nghĩ cái gì thế hả! Cau mày lắc đầu xua đuổi suy nghĩ của thần kinh, Vương Nhất Bác cảnh cáo bản thân, đừng có nhập vai sâu quá.
Ngón tay hắn ma sát lên bìa quyển tốc ký, nhớ ra sau khi về trực tiếp đến trụ sở quân khu luôn chưa mở ra lần nào, hắn chỉ nhớ mang máng Tiêu Chiến đã vẽ sư tử nhỏ và thỏ con, hình tượng sư tử nhỏ là hắn, cụ thể vẽ nội dung gì cũng chưa nhìn kĩ, rủ mắt xuống như có điều gì suy nghĩ, Vương Nhất Bác ma xui quỷ khiến thế nào mở quyển tốc ký ra.
Bình luận