🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 8: 06

- Sao cậu biết tôi sinh tháng tám cung sư tử? -

Uy lực mà câu nói này sinh ra giống như sét đánh giữa trời quang, đủ khiến sự bình tĩnh mà Tiêu Chiến vẫn luôn giữ nháy mắt nổ thành tro bụi, anh đối mắt với Vương Nhất Bác, trên mặt có thể không nhìn ra quá nhiều cảm xúc, nhưng sống lưng quả thực đã phủ một tầng mồ hôi lạnh.

"Hửm?"

"À..." Tiêu Chiến khụ khụ hai tiếng, dưới sự nhắc nhở của Vương Nhất Bác thì hồi hồn chớp mắt, "Cậu biết Trường tư lập Đỉnh Thực có diễn đàn trường nhỉ?"

"Biết." Lê Cảnh Châu từng kể với hắn, chỉ là hắn không hứng thú cũng chưa vào xem bao giờ, "Thế thì sao?"

"Cậu rất nổi tiếng." Tiêu Chiến cẩn thận chọn từ, ren rén nói, "Bên trên có những bài viết mê mẩn cậu, bên trong có các kiểu tư liệu về cậu."

Lời vừa dứt, trong lòng Tiêu Chiến thầm thở ra một hơi thật dài, tự cảm thấy logic không có gì sơ hở.

"Dù cho có là vậy..." Vương Nhất Bác ngập ngừng, trên mặt đem theo vẻ hoài nghi, "Nhưng tại sao cậu phải lên diễn đàn trường xem tư liệu có liên quan tới tôi?"

Trái tim vừa mới vững vàng hạ xuống lại bị câu này của Vương Nhất Bác chậm chậm treo lên cao, Tiêu Chiến mấp máy môi, mãi lâu vẫn chưa nhả ra được chữ nào. Anh không thể trực tiếp tỏ rõ tâm ý của mình ngay từ giai đoạn này được, đừng nói Vương Nhất Bác liệu có cảm thấy anh bị thần kinh hay không, nếu hắn tin lời anh từ đó tránh anh như tránh tà thì càng toi đời hơn. Thấy chân mày Vương Nhất Bác dần dần khóa chặt, Tiêu Chiến bỗng chốc buột miệng thốt lên: "Tớ không có tiền!"

"..." Vương Nhất Bác nhất thời im lặng, vẫn rơi vào trầm tư, có phải hắn với Tiêu Chiến cực kỳ khó cùng tần số không, xem tư liệu có liên quan tới hắn trên diễn đàn trường với việc Tiêu Chiến không có tiền, hai chuyện này rốt cuộc có liên hệ tất yếu gì với nhau?

"Đúng vậy, tớ thiếu tiền." Đầu óc Tiêu Chiến quẹo trăm đường ngàn lối đại khái đã nghĩ ra được một lý do, anh hít sâu một hơi, vô cùng khẳng định mà lặp lại lần nữa: "Tớ muốn kiếm tiền."

Vương Nhất Bác là một người vô cùng kiên nhẫn, từ nhỏ tới lớn đều như vậy, làm bất cứ chuyện gì cũng sẽ dốc 200% sự chuyên tâm, hắn không thích kiểu cả thèm chóng chán mơ hồ không chắc chắn, thích làm thông suốt tất cả mọi nghi hoặc, điểm này cũng thể hiện một cách sâu sắc trong việc hắn yêu thích toán học, giống như giây phút này, hắn quả thực không cách nào trực tiếp bỏ đi, hắn sẽ bị kiểu lý do không hiểu kiểu gì này khuấy đảo cho không yên ổn: "...Vậy cậu nói xem giữa hai mệnh đề này có quan hệ nhân quả gì?"

Tiêu Chiến mím môi chần chờ: "Cái đó, không phải hội Lê Cảnh Châu đang ở bên ngoài đợi cậu à? Hay là, lần sau tớ lại giải thích với cậu sau?"

Vương Nhất Bác đứng trước mặt Tiêu Chiến lấy điện thoại trong chiếc balo đeo chéo màu trắng ra, gọi cho Lê Cảnh Châu, sau khi điện thoại được nối Vương Nhất Bác trực tiếp nói: "Không đi ăn uống với mấy đứa nữa đâu, mọi người đi trước đi."

Không cho Lê Cảnh Châu bất cứ cơ hội thắc mắc nào, Vương Nhất Bác tắt máy cái rụp trong ánh mắt dần dần trở nên mờ mịt của Tiêu Chiến: "Bây giờ không có ai đợi tôi nữa rồi, tôi rảnh, cậu nói đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...