Chương 5: 03
Thời gian nghỉ trưa sắp sửa kết thúc, Tiêu Chiến rời khỏi quảng trường giữa hai tòa Nam - Bắc chuẩn bị quay lại phòng học, đi xuyên qua tòa nhà thí nghiệm nối liền ở giữa, nghĩ một lát, lại rẽ vào nhà vệ sinh, định rửa mặt một cái cho tỉnh táo trước lúc lên lớp tiện thể giải quyết vấn đề cá nhân.
Vào giờ này tòa nhà thí nghiệm gần như không có ai tới, đứng ở hành lang hô một tiếng cũng đem theo tiếng vọng, càng đừng nhắc tới việc cố ý chạy tới tòa nhà này để đi vệ sinh nữa, thế nhưng...
Giây phút Tiêu Chiến cúi đầu xuống vốc một vốc nước lên rửa mặt rồi lại ngẩng đầu, xuyên qua tấm gương trước mặt trông thấy một cậu học sinh nam dáng người nhỏ gầy cũng đi vào, nước trong thuận theo những lọn tóc rối trước trán Tiêu Chiến nhỏ lách tách, rơi lên lông mi khiến tầm nhìn của anh hơi mờ đi, thế nên cậu học sinh nhỏ gầy kia trông như thế nào anh không hề thấy rõ.
Vốn dĩ anh cũng không để ý lắm, chỉ nhạy cảm thấy rằng cậu học sinh nam đó dè dặt và căng thẳng quá, đôi mắt giống như đang nhìn lén anh nhưng lại lơ lửng không cố định... Tiêu Chiến chậm rãi rủ mắt, trí nhớ đột nhiên khựng lại trong khoảnh khắc, quay mặt đi khóe miệng lặng lẽ giật giật.
Vặn chặt vòi nước lại, Tiêu Chiến vờ như không hề phát giác ra điều gì quay người đi vào buồng ngăn thứ hai trong nhà vệ sinh, chầm chậm đóng cánh cửa buồng vệ sinh lại tới khi chỉ còn lại một khe hở nhỏ xíu, anh đứng sau cánh cửa trông thấy rõ ràng cậu học sinh nam gầy nhỏ đứng trước bồn tiểu tiện nhanh như bay kéo khóa quần lên chạy ra ngoài, cũng đúng giây phút này, Tiêu Chiến không chần chừ lập tức ra khỏi buồng vệ sinh, anh cẩn thận đóng chặt cửa buồng đó lại, tạo thành hiện tượng giả rằng có người ở bên trong, sau đó rảo bước đi vào buồng vệ sinh phía trong cùng của nhà vệ sinh, lại nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Tiêu Chiến khoanh tay lười nhác tựa lên gạch sứ sáng bóng, chứa ý cười châm biếm thầm đếm trong lòng, 1,2,3,4,5... khi đếm tới giây thứ 15, bên ngoài quả không ngoài dự đoán truyền tới tiếng bước chân hỗn tạp và tiếng động lốp bốp.
Ào ào!!
Kèm theo âm vang to lớn của tiếng nước và tiếng vật thể đập xuống, Tiêu Chiến đứng trong buồng ngăn cuối cùng cực kỳ phối hợp ngửa đầu lên âm ỉ rên đau vài tiếng, âm thanh quanh quẩn trong tiếng vọng khắp dãy buồng ngăn chạy dài, khiến người ta khó lòng phân biệt rõ rốt cuộc nó truyền đến từ đâu.
Tiếng cười huyên náo xấu xa sau khi đạt được ý đồ xấu ngay sau đó đã vang lên không dứt, tiếp đó, anh nghe thấy Lê Cảnh Châu ngốc nga ngốc nghếch kiêu ngạo phân phó: "Chúng ta đi."
Một lúc lâu, đợi bên ngoài hoàn toàn không còn ai nữa, Tiêu Chiến mới xoay xoay cổ mở cửa buồng ngăn đi ra ngoài, anh đi đến bên ngoài buồng ngăn thứ hai trong nhà vệ sinh, ngón tay trỏ ấn lên cửa khẽ khàng đẩy ra, lúc thấy rõ bên trong một mảng hỗn độn không nhịn được lắc đầu chậc chậc hai cái. Phải biết rằng, thứ nước hôi thối đầy bùn này đã từng đổ lên người anh một cách không nghiêng không lệch, còn có đủ loại dụng cụ làm vệ sinh lộn xộn đập từ bên trên xuống cứa cho cánh tay anh cũng đều là vệt máu mảnh nhỏ.
Bình luận