Chương 4: 02
Trường tư lập Đỉnh Thực - Canteen tòa nhà phía Đông.
"Anh Bác... anh Bác!"
Lê Cảnh Châu gọi Vương Nhất Bác mấy lần liền, tận tới khi âm lượng nâng cao hắn mới thu hồi ánh mắt đang nhìn chằm chằm lên bình nước trên mặt bàn thờ ơ hỏi: "Cái gì?"
Đôi đũa cắm trong đĩa đồ ăn hơi chần chừ, Lê Cảnh Châu úp úp mở mở nói: "Cái đó, ờm... cái đó..."
"Có gì thì nói mau đi."
"Anh không quen thằng nhãi kia thật hả? Anh nói thật cho em biết đi, để em còn biết tính toán!"
Lần thứ hai nghe Lê Cảnh Châu hỏi hắn có quen người đó không, Vương Nhất Bác càng bất lực hơn, giọng điệu không lên không xuống đáp: "Không quen thật."
Miệng Lê Cảnh Châu cong lên một cái, vẫn giữ thái độ hoài nghi, đây là lần đầu tiên cậu ta không tin lời anh Bác nhà mình, phải biết rằng trong đám anh em cùng nhau lớn lên trong giới, người duy nhất cậu phục chỉ có Vương Nhất Bác. Ai kêu lúc còn loắt choắt anh Bác đã từng cứu cậu cơ chứ, được rồi, chữ "cứu" này hơi nghiêm trọng quá, nhưng ngày nhỏ trong giới ai đánh nhau giỏi nhất kẻ đó sẽ ra mặt thay cậu ta nhiều nhất, vậy nhất định chính là "lão đại", kể từ lúc đi theo Vương Nhất Bác cho tới bây giờ, cậu đều chưa bao giờ nghi ngờ lời Vương Nhất Bác, nhưng bây giờ...
Nhìn ra sự đắn đo của Lê Cảnh Châu, Vương Nhất Bác thờ ơ hỏi lại: "Lần trước mày bảo, cậu ta đến từ lúc nào?"
"Thì kỳ nghỉ hè trước lúc tựu trường đó." Lê Cảnh Châu đáp.
"Vậy kỳ nghỉ hè đó anh ở đâu?"
"Ở Đức..."
Lê Cảnh Châu ngập ngừng một lát, ngay sau đó lại gãi đầu ảo não: "Haiz, đúng thế nhỉ, anh không thể nào biết nó trước được, kỳ nghỉ hè đó anh đi Đức tham gia trại hè cùng đội tuyển học sinh giỏi toán của trường mà, mấy hôm trước mới về."
Vương Nhất Bác từ chối cho ý kiến, đưa tay cầm bình nước trên mặt bàn lên mở ra, ngửi ngửi trước xong mới khẽ nhấp một ngụm, ngay sau đó đã lập tức kéo giãn khoảng cách nhìn chằm chằm vào nước mứt lê trong bình, đúng là... ngọt khé cả cổ! Cũng không biết là mẹ hắn muốn chỉnh hắn hay Tống Chi Hạ muốn chỉnh hắn nữa, kêu người ta đưa cho hắn thứ này...
Bất chợt, trong đầu đột nhiên lóe lên hình ảnh một đôi mắt đong đầy dịu dàng, Vương Nhất Bác không chút phòng bị rơi vào trầm tư, nhớ tới đôi mắt có hình dáng khá đặc biệt đó.
Lúc chủ nhân của đôi mắt khuôn mặt vô cảm đứng thẳng trước mặt hắn, trọng tâm ngả về sau đôi mắt trông có vẻ hẹp dài đem theo chút cảm giác quyến rũ, khiến khí chất cả người lộ ra vẻ lạnh lùng cao ngạo mà tâm lý phòng bị lại cực kỳ nặng. Thế nhưng, khi cơ thể của chủ nhân đôi mắt hơi nghiêng trọng tâm về phía trước đặt bình nước lên mặt bàn của hắn, đôi mắt kia lập tức giảm hơn phân nửa tính công kích, đôi mắt trong veo dập dờn lộ ra sự chân thành và ngơ ngác, trông cực kỳ... dịu dàng.
Đúng vậy, rõ ràng là dịu dàng, thế nên, đang giở trò quỷ gì thế? Sáng sớm ra đã dùng vành mắt đỏ ửng như bị "phụ tình bạc nghĩa" nhìn hắn, xuất hiện trong phòng học lại dịu dàng tới trái ngược đưa nước mứt lê cho hắn bảo "tốt cho cổ họng"? Đang chơi trò gì thế!?
Bình luận