Chương 3: 01
Bầu không khí trong con hẻm tương đối quỷ dị.
Lê Cảnh Châu gào tới mức đau cả cổ họng, nhấc tay nắn nắn khu vực yết hầu, cậu dường như cuối cùng đã ý thức ra chỗ nào không đúng. Dùng hết khả năng châm biếm cũng không thể nào khiến thằng nhãi trước mặt có bất cứ dao động cảm xúc nào, tên này dường như đã nhập định, ánh mắt không hề nhúc nhích... Nghĩ một lát, Lê Cảnh Châu thuận theo tầm mắt của Tiêu Chiến quay đầu, cuối cùng, ánh mắt rơi lên khuôn mặt Vương Nhất Bác - người đang đứng ở cuối hàng.
"Đù má." Lê Cảnh Châu thấp giọng chửi một câu, buông tha phía đối diện cất bước đi về phía sau đám người, đứng cạnh Vương Nhất Bác hạ thấp âm lượng: "Anh Bác, chuyện gì thế, anh quen nó à?"
Vương Nhất Bác hơi sững người, thu tầm mắt lại nhàn nhạt nhìn về phía Lê Cảnh Châu: "Không quen, lần đầu tiên gặp."
"Không thể nào!" Lê Cảnh Châu khẽ chậc lưỡi, "Anh nói thật xem, anh là anh, anh nói một tiếng em sẽ không động vào nó nữa."
Vương Nhất Bác nghẹn họng, muốn nói thật sự không quen, nhưng hành vi Lê Cảnh Châu kéo một đám anh em đến chặn đường người ta hắn vốn đã không tán đồng, cũng có phải trẻ con nữa đâu mà còn kích động ra mặt thay người khác, khổ nỗi Lê Cảnh Châu cù nhây mãi, hắn mới đồng ý đi cùng để trông cho người đông thế mạnh, thế nên chỉ khi hắn nói quen, người đó mới có khả năng thoát được kiếp này... Dư quang quét qua người cách bảy tám mét bên ngoài kia, người đó vẫn đang nhìn hắn, chân mày Vương Nhất Bác nhíu chặt, nhưng, người đó có gặp họa hay không thì liên quan gì tới hắn chứ, hắn trước nay đều không thích xen vào việc của người khác, rốt cuộc hắn đang vô duyên vô cớ do dự cái gì?
Nói cho cùng, cũng không trách Lê Cảnh Châu tưởng hắn quen người đó, ánh mắt người đó nhìn sang đây cũng quả là, hình dung thế nào nhỉ, chính là...
"Anh Bác, anh đừng không nói gì chứ." Lê Cảnh Châu kéo kéo Vương Nhất Bác, "Anh xem vành mắt thằng oắt kia nhìn anh đỏ ửng, có bảo anh không phụ tình bạc nghĩa em cũng chẳng tin!"
Phải rồi, cụm từ "phụ tình bạc nghĩa" này dùng cực kỳ chuẩn xác, Vương Nhất Bác không khỏi buồn bực, bởi vì ánh mắt của người kia khiến hắn cũng tự mình hoài nghi, liệu có phải hắn đã uống say hay từng mất trí, rồi làm chuyện gì đó không hay không đúng với người ta không.
Không đâu, Vương Nhất Bác phủ định sự tự nghi ngờ của mình, hắn không thể nào từng làm chuyện gì hồ đồ được, bên ngoài thấy bọn họ rõ là một nhóm cậu ấm trong giới ở Bắc Kinh, gia đình không phải có tiền thì là có quyền, có người che chở cũng có tiền bạc để giải quyết bất cứ rắc rối nào, thế nên cái gì cũng dám chơi, mà chơi cũng bất biết, nhưng hắn trước nay không chơi bời.
"Anh..." Vương Nhất Bác đang chuẩn bị giải thích liền nghe thấy chỗ không xa truyền tới âm thanh trầm đục của cơ thể người ngã gục trên mặt đất, hắn với Lê Cảnh Châu cùng lúc ngạc nhiên nhìn sang, sau đó nghe thấy Lê Cảnh Châu vỡ tiếng chửi một câu "đù", là người Lê Cảnh Châu muốn chặn đường nhưng lại một mực nhìn hắn kia, ừm, ngất xỉu rồi.
"Anh Bác! Em còn chưa động tay nữa, có phải tên đó ăn vạ không thế!?"
###
Tiêu Chiến lần nữa mở mắt ra, phía trên đỉnh là trần nhà trắng tới lóa mắt.
Bình luận