Chương 2: 00
Nghĩa trang Minh Kỳ - Tây Sơn.
Lúc Tiêu Chiến theo xe công vụ tới nơi, sắc trời bên ngoài u ám, mây đen giăng đầy, trời đang mưa phùn, nữ cán sự mặc thường phục quân nhân bên cạnh gọi anh một tiếng, nói với anh đã đến nơi rồi, âm lượng không lớn, nhưng Tiêu Chiến vẫn run rẩy cả người.
Tiêu Chiến chết lặng quay đầu nhìn sang nữ cán sự, thấp tiếng khàn giọng "ừm" một câu thay lời đáp, sau đó nữ cán sự đưa một văn bản thỏa thuận giấy trắng mực đen cho anh mời anh ký.
Thỏa thuận bảo mật.
Bốn chữ phía trên cùng của trang giấy ngay lập tức đâm cho mắt Tiêu Chiến đau nhói.
Về nước chưa đầy 48 tiếng đồng hồ, độ lớn của lượng thông tin mà Tiêu Chiến tiếp nhận khiến anh theo bản năng niêm phong ngũ quan của mình lại, tất cả những người anh gặp, tất cả lời nói mà mọi người nói với anh, anh đều tận lực lọc đi hết, dường như chỉ cần nghe không rõ nghe không hiểu thì tất cả sẽ không phải là sự thật...
Tận tới giờ phút này, những con chữ gai mắt gần trong gang tấc, nỗi đau như bị kim đâm không hề nói lý đang điên cuồng sinh trưởng lan tràn từ trái tim, mặc sức bao phủ, anh mới không thể không đối mặt với cảm giác chân thực như đang dùi khoét trái tim này.
Anh được đưa đến nghĩa trang để gặp một người.
Bọn họ nói với anh, người này hy sinh vì nhiệm vụ, đã an giấc ngàn thu ở nghĩa trang Minh Kỳ - Tây Sơn.
Ngòi bút trì trệ đặt trên cột ký tên của thỏa thuận bảo mật, trên khuôn mặt trước nay vẫn lạnh tanh của Tiêu Chiến lộ ra ý cười hơi vặn vẹo, đem theo chút hoang đường, còn cả chút vô lý...
Những ngôn từ đầy tính công thức hóa anh đã cố tận lực lược bỏ đi lúc này đột nhiên rất rõ ràng, bọn họ nói, "hắn" nhập ngũ năm mười chín tuổi, hai mươi mốt tuổi gia nhập bộ đội đặc chủng, "hắn" là tay súng bắn tỉa ưu tú nhất bọn họ từng gặp trong suốt hai mươi năm gần đây, lý trí trầm ổn, thông minh quả cảm...
Thì sao?
Tay Tiêu Chiến cầm bút ký vạch mạnh lên giấy, ngòi bút xuyên qua tờ giấy thậm chí xuyên qua lớp vải quần âu mỏng đâm vào lớp thịt trên đùi anh, Tiêu Chiến không khỏi tức cười, đáy mắt phát đau, một người ưu tú lợi hại như thế, vậy tại sao hắn lại không trở về từ nhiệm vụ ở biên giới? Tại sao mấy người lại không đưa hắn về một cách bình yên vô sự chứ?
Bọn họ còn nói gì nữa nhỉ, phải rồi, nói "hắn" để lại tất cả tài sản cho anh, một cuộc điện thoại xuyên quốc tế cơ mật cấp cao lại đơn giản tột cùng, thông báo cho anh mau chóng về nước để làm thủ tục tiếp nhận... Đầu óc Tiêu Chiến ngẩn ngơ căng lên đau đớn, anh căm hận ký tên xong một phát ném bút đi, giây phút đẩy mở cánh cửa xe công vụ đi xuống, không khí mới mẻ thình lình xuyên vào, mới khiến cảm giác buồn nôn gần như muốn ngạt thở có phần dịu xuống, nữ cán sự tựa hồ như không thấy cảm xúc của anh, nhẹ giọng nói một câu, anh vào trong đi, bên trong có người đợi anh đưa anh đi thăm "hắn".
Tiêu Chiến im lặng, hồi lâu sau, cứng ngắc tiến về phía trước, đi vào trong.
...
Bình luận