Chương 45: Tuỳ cơ ứng biến
Dư âm còn sót lại trước khi mặt trời lặn chiếu xuống mặt nước biển trong xanh sóng gợn lăn tăn, sáng như ngọc.
Sắc trời hòa với sắc nước, ngôi biệt thư nằm trên một ngọn núi trang nghiêm túc mục mà mang theo phong cách Tây Ban Nha.
Đứng trên ban công phóng tầm mắt ra xa, cây lá sum suê, biển xanh xinh đẹp.
Triển Du lười biếng nằm cong người trên chiếc ghế trên sân thượng, dáng vẻ uể oải không phấn chấn, chiếc dù che nắng đã che đi ánh mặt trời chói mắt cho cô, chợt có một làn gió vờn qua, mùi thơm đượm lòng người lại càng làm cho người ta thấy buồn ngủ.
Nơi này là một hòn đảo nhỏ phía tây bắc Colombia, Triển Du đã tới đây được năm ngày nhưng chưa từng bước chân ra khỏi cửa biệt thự nửa bước, chung quanh ngôi biệt thự này có chí ít hai mươi tên lính trẻ tuổi, mỗi người đều mang vũ khí, bụi cỏ và cây rừng còn có lưới điện và mắt điện tử.
Cô thân không một tấc sắt, nếu như tay không liều mạng với những tên kia thì quả thật là chịu chết, cô không thể trốn, cũng không dám trốn.
Triển Du dùng tay phủ lên phần bụng bằng phẳng của mình, đôi mắt sáng long lanh như ngọc lại vô cùng tĩnh mịch, nhìn về những đốm sáng không tên phía xa, như đang có điều suy nghĩ.
Ngày đó khi nhìn thấy hai vạch màu đỏ trên que thử thai, mừng rỡ cực độ hòa với kinh hoàng cực độ cùng thống khổ, loại cảm giác này là cùng cực nhất với cô cũng không thể dùng ngôn ngữ nào để miêu tả rõ ràng về nó, quá phức tạp.
Nếu như phải hình dung bằng lời nói thì thật sự giống như một người mù nhiều năm nay có thể nhìn thấy ánh sáng, nhưng lại bị điếc hoặc tàn phế.
Trước kia khi nghỉ phép về nhà lúc nhàm chán ngồi xem sư trưởng Triển đánh cờ, cô đã từng nghĩ trong tương lai mình và Mục Hàn kết hôn sẽ ở nhà giúp chồng dạy con, chăm sóc cho cha mẹ hai bên, nhưng từ năm ngoái sau khi nghe thấy tin tức có thể cả đời này mình không thể mang thai được thì cô đã không còn bất kì chờ mong nào vào chuyện sinh con nữa, cô không muốn để cho người lớn hy vọng để rồi khiến cho họ thất vọng càng nhiều.
Cho nên sau đó thái độ đối với hôn nhân cũng có chuyển biến, cho tới khi gặp được Nam Khôn.
Mới đầu cô cũng từng rất mâu thuẫn, nhưng cuối cùng vẫn không chạy thóat lưới tình mà Nam Khôn đã giăng ra cho cô.
Cô cũng biết cho dù cô thật sự không thể sinh con thì Nam Khôn cũng sẽ không ghét bỏ cô, nhưng nếu có một ngày may mắn giáng xuống, có thể bọn họ sẽ có một đứa bé, Triển Du nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng ra nét mặt mừng như điên của Nam Khôn.
Có thể là trời thương nên đã khiến cho giấc mộng của cô thành sự thật, nhưng vì sao lại đùa giỡn với cô như vậy?
Gã khốn Jason kia có ý tưởng gì không cần đoán cũng biết.
Triển Du vô cùng hiểu rõ tình trạng sức khỏe của mình, cho nên vô cùng hiểu rõ đứa bé này đến không dễ dàng cỡ nào, nếu như có một ngày bởi vì một nguyên nhân nào đó mà đứa bé không còn, cô cũng không dám tưởng tượng Nam Khôn sẽ đau lòng tự trách thế nào.
Bình luận