Chương 34: Sủng ái vô hạn
Bắt đầu từ tối qua các tổ nhỏ của Liệp Ưng bắt đầu hành động rất thuận lợi.
Vận may của Jason lần này hình như kèm hơn nhiều so với một năm trước.
Bận việc lâu như vậy, đến cuối cùng thịt không tới tay lại chuốc phiền toài vào người, lại còn tự đưa mình vào tròng.
Triển Du cùng Nam Khôn như keo sơn triền miên cả đêm, ngày hôm sau hai người tuy lòng đều không muốn nhưng thật sự không thể dây dưa thêm nữa, tâm tình một lúc rồi mỗi người một ngả ở Rome.
Sau khi nhóm của Mục Hàn trở về tổng bộ ở thành phố B, làm xong kiểm tra sức khỏe và khảo sát tâm lí rồi đến văn phòng của bộ trưởng Lưu báo cáo.
Sau đó cùng với các chuyên viên trong chi cục 9 vùi đầu vào công tác thẩm vấn Simon và Jason.
Mấy ngày đầu nhóm người Mục Hàn đã đem hết tất cả vốn liếng ra cũng không moi được bao nhiêu tin tức từ miệng Jason.
Về sau Jason nói ra điều kiện, yêu cầu gặp mặt một mình Triển Du, Triển Du lập tức tới.
Trong phòng thẩm vấn nho nhỏ, Triển Du cùng Jason ngồi trên bàn, bộ đồng phục màu đen ôm sát lấy những đường cong cơ thể cô, tản ra một loại hơi thở lão luyện linh hoạt khơi dậy dục vọng của đàn ông.
Ánh mắt Jason nhìn cô nghiền ngẫm, vẻ mặt không hề sợ hãi: "Em vẫn vậy, ăn bao nhiêu khổ sở cũng không chịu ngoan ngoãn một chút."
Tôi đã cảnh cáo em nhiều lần như vậy mà em vẫn quay người lại là quên không còn một mảnh.
Triển Du hiểu lời uy hiếp của gã, lửa giận dâng lên trong lòng, lạnh lùng nói: "Bản thân mình cũng khó bảo toàn còn đòi dọa dẫm người khác, không thấy xấu hổ à?"
Khóe môi Jason nhếch lên, nụ cười lười biếng không mang theo chút xấu hổ hay lo lắng cho vận mệnh của mình, dù có cũng chỉ là ngọn lửa cuồng vọng đáng ghét.
Gã nói: "Em thật sự nghĩ cái nhà giam vài tấc vuông này của các người có thể giam được tôi sao?"
Triển Du nổi giận trong lòng, tầm mắt dán trên khuôn mặt âm lãnh của gã như hai lưỡi dao sắc bén, hận không thể khoét cho mặt gã máu me đầm đìa, nhưng thân phận đặc thù cùng rèn luyện chức nghiệp hàng ngày không cho phép cô nói tục: "Nếu anh có bản lĩnh thì có thể thử xem."
Jason không lên tiếng, ánh mắt nóng bỏng trở lại dò xét trên mặt Triển Du, sóng mắt lưu chuyển, ngoại trừ vẻ khiêu khích táo bạo còn lộ vẻ tự tin, dường như lần này gã đến đây là có mục đích riêng.
Triển Du vừa tức giận lại vừa có chút bất an trong lòng, đang định lên tiếng thì nghe gã lớn lối nói: "Không phải các người muốn biết tư liệu nghiên cứu loại thuốc kia cùng với súng hạt nhân kia ở đâu sao? Tôi sẽ nói cho em biết." Nhưng mà... Tôi sợ các người chỉ lãng phí thời gian thôi.
Hàng lông mi của Triển Du giật giật, híp mắt lại nhìn gã, dường như đang muốn xác định độ tin cậy trong lời gã nói.
"Gia tộc Michelle ở Mĩ và 'nông trường" Mexico."
"Thẳng thắn" như vậy không khác gì đã chủ động đi vào con đường chết, nhưng gã vẫn không hề băn khoăn khai ra.
Bình luận