Chương 25: Bảo hổ lột da(*)
(*) ý nói không thể hy vọng đối phương đồng ý vì việc đó có liên quan đến sự sống còn của đối phương
Từ nhỏ Nam Khôn đã biết người nhà họ Nam cơ bản không để ý đến chuyện huyết thống, bởi vì đa số về sau bên cạnh hắn chỉ có quyền lực cùng phản bội.
Cho nên hắn chưa bao giờ dám, cũng không chịu dành quá nhiều tình cảm cho bất kì kẻ nào trong nhà họ Nam.
Nhưng mà mỗi lần đối mặt với sự phản bội của người thân thì ở sâu trong lòng hắn cũng cảm thấy trái tim trở nên băng giá.
Tựa như cảm giác lúc này hắn chứng kiến Nam Duệ sắc mặt thản nhiên ngồi đối diện với mình, là một loại bất đắc dĩ dũng mạnh tràn ra từ sâu trong nội tâm – cho tới bây giờ hắn vẫn biết bọn họ muốn thứ gì từ hắn, nhưng vẫn vô cùng hiểu hắn cho dù có cho đi toàn bộ cũng sẽ không cho đi tình thân cùng bình an trọn đời, bởi vì trong nhà họ Nam, chỉ có người chết mới có thể tuân thủ nghiêm ngặt lời hứa.
Nam Duệ xuất thân là thạc sĩ kinh tế chính trị tại đại học Oxford, chuyên nghiên cứu vũ khí và giải trừ quân bị, trợ giúp biên soạn các công ước quốc tế. Bất kể về phương diện nào thì trong tương lai hắn ta cũng là một quân sư có một không hai ở Xích Thủy, mà trước kia Nam Khôn cũng tính toán như vậy.
Hiện giờ xem ra cho dù là vị trí thứ hai trong Xích Thủy tựa hồ Nam Duệ cũng không thèm.
Trong phòng tràn ngập ánh sáng từ chiếc đèn thủy tinh, chung quanh yên tĩnh như nước.
Nam Khôn cầm một xấp tài liệu xem qua một lần, lúc ngẩng đầu lên chỉ nhàn nhạt bình luận: "Không tệ, rất tỉ mỉ."
Nam Duệ nói: "Vốn còn có một đống về Đoàn Kỳ, nhưng mà tôi cảm thấy nhất định là anh không có hứng thú, cho nên không mang tới."
"Nói cho tôi biết cậu muốn gì?" Vẻ mặt Nam Khôn nhìn vẫn lười biếng không đếm xỉa tới, giọng điệu lại ẩn chứa cảm giác lạnh lùng.
Nam Duệ lời ít mà ý nhiếu nói: "Tất cả cổ phần của Xích Thủy trong tay anh."
Nam Khôn không lên tiếng, đôi mắt đen sâu thẳm lẳng lặng nhìn hắn. Nam Duệ có được một khuôn mặt điển trai kế thừa tất cả những ưu điểm của vợ chồng cậu hai, bất kể là đôi mắt cong cong hay chiếc mũi cao thanh tú, hoặc là đôi môi mỏng tinh tế, mỗi một bộ phận đều khiến người nhìn cảm thấy chúng vô cùng tinh sảo hoàn mỹ khiến cho người khác không thể bắt bẻ, nhưng tổng hợp lại với nhau lại gây cho người nhìn một cảm giác cựu kì lạnh lùng cay nghiệt.
Giống hệt như cách làm người của hắn ta.
Nam Duệ nghênh tiếp ánh mắt của Nam Khôn, trong lòng không hề sợ hãi, ánh mắt cũng khá bình tĩnh.
Hai người giằng co không tiếng động nửa ngày, đột nhiên khóe môi Nam Khôn nhếch lên, trêu ghẹo: "Cậu không sợ bị nghẹn sao."
"Việc này không cần anh họ nhọc lòng lo lắng." Nam Duệ mặt không đổi sắc nói, "Hơn nữa em cũng không đòi hỏi nhiều, cổ phần trong Hải Thiên là ba anh để lại cho anh, cứ yên tâm em không có hứng thú. Vừa vặn anh cũng dành thời gian để suy nghĩ về kế hoạch đối phó với Đoàn Quốc Hùng mà phải không?"
Bình luận