Chương 23: Sấm rền bình nguyên
Bóng đêm ngoài cửa sổ tối như mực, một tiếng "cạch cạch" rất nhỏ trong phòng đã phá vỡ không khí yên tĩnh chết chóc vốn có. Tủ sắt mở ra, Triển Du cầm đèn pin quét qua một vòng, dường như không hề phí chút sức nào đã tìm được thứ Nam Khôn muốn cô trộm – một cái chìa khóa.
Năm phút sau, cô "vào toilet trang điểm lại" trở về vẫn nho nhã lịch sự nói lời "Cảm ơn" với người mở cửa cho cô, sau đó bình tĩnh tự nhiên nhận lấy những ánh mắt hoặc tán thưởng hoặc nghiền ngẫm hoặc hèn mọn bỉ ổi của một đám đàn ông, đi thẳng đến chỗ Nam Khôn ngồi xuống.
Nam Khôn nghiêng đầu nhìn cô một cái, không nói gì, khóe miệng lại nở một nụ cười sủng nịnh.
Trên sân khấu Đoàn lão gia đang phát biểu, Đoàn Kỳ đứng bên cạnh lão, mắt liếc nhìn Nam Khôn đang "liếc mắt đưa tình" với Triển Du, trong lòng hận đến nhỏ máu nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa ưu nhã.
Từ nhỏ cô ta đã biết mình trong tương lai sẽ trở thành nữ chủ nhân của nhà họ Nam cho nên ngôn ngữ hành động đều giả vờ hào phóng, luôn giữ mình trong sạch.
Khi còn bé cô ta không hiểu, nhưng vẫn luôn nỗ lực vì kì vọng của ba mẹ và ông nội, về sau lúc còn ngây thơ, có lần đi theo ông nội đến nhà họ Nam làm khách, người văn tĩnh hướng nội như cô ta bị một đứa nhóc trêu chọc không thoát ra được, Nam Khôn đã đến giải vây khiến cô ta cảm kích khôn cùng, cũng khiến cho cô ta hiểu được hàm nghĩa của câu xuân tâm nảy mầm.
Những người phụ nữ khác mê mệt Nam Khôn có thể bởi vì tiền, nhưng cô ta thì không phải, những năm nay nếu không phải vì tình yêu cuồng nhiệt, đối mặt với sự hờ hững của Nam Khôn cô cũng sẽ không ẩn nhẫn như vậy, không ngờ tới kết quả Nam Khôn lại lạnh lùng vô tình như thế.
Lúc trước khi ba nói sẽ giúp cô ta diệt trừ Aki cô ta biết ba cũng không hề nói đùa, xuất phát từ sự ghen ghét không nói nên lời nên cô ta cũng không lên tiếng ngăn cản, cô ta cho rằng Aki biến mất sẽ là kết thúc cho vận đào hoa của Nam Khôn, không ngờ tới một vật cưng dịu dàng đáng yêu chết đi lại xuất hiện một thiếu nữ xinh đẹp khí phái bức người như vậy.
Cô ta hận người phụ nữ bên cạnh Nam Khôn, cũng hận cả Nam Khôn, càng hận mình quá ngốc.
Nhưng trong khi oán hận cùng không cam lòng cô ta cũng sinh ra rất nhiều nghi hoặc, vì sao một Nam Khôn nghiêm cẩn tự kiềm chế gần đây lại đột nhiên trở nên phong lưu như vậy? Là vì bất mãn cô dung túng cho Nam Trân hại Aki sao? Hay là vì bất mãn chuyện lần trước ông nội đã ép buộc hắn?
Đoàn thiên kim đáng thương đang ngập tràn uất ức không có chỗ giải tỏa, trong lòng còn đang oán hận Nam Khôn bạc tình, nhưng cô ta không biết Nam Khôn vô tình vô nghĩa với cô ta như vậy thật ra còn có nguyên nhân khác!
10h30 tối, bữa tiệc từ thiện kết thúc mỹ mãn, tất cả thương gia chơi đồ cổ đều lục đục ra về, Nam Khôn cùng Triển Du cũng lên xe dẹp đường hồi phủ.
Sau khi lên xe, Triển Du đưa thứ vừa trộm được cho Nam Khôn, trôi chảy hỏi một câu: "Không phải loại két bảo hiểm cá nhân của Pháp này cần phải có ba chìa khóa sao?"
Nam Khôn biết cô chỉ muốn mượn vấn đề này để hỏi chuyện khác, nhìn cô một cái thật sâu, nói: "Chìa khóa này là của ba tôi."
Bình luận