🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 16: Vật cưng điên

Trên con đường lớn của Xích Thủy, một đoàn xe màu đen đồ sộ lần lượt theo nhau mau chóng đi về phía biệt thự chính.

Hơn 10 phút sau, cửa chính trước hoa viên xa hoa tinh tế của nhà họ Nam từ từ mở ra, chủ nhân của nhà họ Nam cùng khách từ xa đến ngồi ngay ngắn trong chiếc xe màu đen, từ từ đi vào biệt thự chính đồ sộ của nhà họ Nam.

Tại lớp cửa kiểm soát lần thứ hai, nhân viên công tác ngăn Thanh Mộc lại vì trên người cô ta có mang vũ khí.

Thanh Mộc tức giận, trừng mắt vặn vặn cổ tay, đang muốn giết người.

May mà Simon nhanh tay lẹ mắt ngăn Thanh Mộc lại, sau đó quát lớn bắt xin lỗi.

Nam Khôn rộng lượng vung tay lên: "Để cho cô ấy giữ đi."

Simon vô cùng cảm kích.

Khi bọn họ đến cũng đã gần trưa, Nam Khôn mở tiệc tẩy trần cho bọn người Simon, trước khi ăn cơm mọi người ngồi trong phòng khách uống trà như những người bạn lâu ngày gặp lại, chuyện trò vui vẻ, không có chút cảm giác khách sáo nào, hơn nữa cũng hiểu ý loại bỏ hết mọi chủ đề mẫn cảm.

Từ trước đến nay Thanh Mộc không bao giờ chịu ngồi yên, buồn chán uốn éo ép vào lồng ngực Simon như một con chim nhỏ, về sau thật sự không nhịn nổi nữa muốn lôi kéo Triển Du ra ngoài hít thở không khí, tất nhiên Nam Khôn sẽ không lên tiếng ngăn cản, chỉ gọi A Đông đi theo, gắn thêm một cái tên cực đẹp là để bảo vệ cô.

Nhưng nếu thật sự A Đông có thể trông chừng được Thanh Mộc thì Thanh Mộc cũng không gọi là tiểu điên.

Đi ra ngoài không đến 10 phút, tên kia đã khiến còi báo động trong hoa viên vang inh ỏi, tầm mắt của A Đông vẫn không rời khỏi cô ta, cũng không biết cô ta làm thế nào mà cảnh vệ lại chạy tới bắt người, A Đông phải giải thích vài câu, trong nháy mắt Thanh Mộc đã dắt người chạy mất.

Biệt thự chính tuy không canh phòng nghiêm ngặt như căn cứ nhưng phòng thủ cũng khá nghiêm mật, có thể trong thời gian ngắn như vậy qua mặt được cảnh vệ cùng mắt điện tử, còn biến mất sạch sẽ triệt để như vậy, hai người có thể đi đâu được?

A Đông nhìn mê cung, nhíu nhíu mày, trầm giọng nói: "Mấy người đi theo tôi."

Như hắn dự liệu, Thanh Mộc thật sự dắt Triển Du chạy vào trong mê cung.

Tòa mê cung trong hoa viên thật sự không có diện tích lớn như mê cung Heiner Andel, cũng không rắc rối phức tạp như mê cung trong biệt thự Pizza nhưng sau khi đi vào nếu không dùng não một chút, nếu muốn trở ra thì không khác gì dùng vỏ ốc để làm tràng hạt – khó.

Vì vậy muốn vào tìm người cũng không phải chuyện dễ dàng, bên trong không có camera cũng không có cảnh vệ, nếu như đi sát vào tường cây, cho dù đứng ở trên cao cũng chưa chắc có thể nhìn thấy người.

Triển Du bị Thanh Mộc dắt chạy thật xa, sau khi dừng lại thì thở hồng hộc: "A Mộc chị làm gì mà lại dẫn em vào trong này, nếu không ra được thì làm sao đây?"

Thanh Mộc không cho là đúng: "Có chị ở đây em sợ cái gì."

Cũng bởi vì có cô nên tôi mới sợ nha!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...