Chương 13: Đến thăm, bức hôn
Trong cơn đau mãnh liệt Triển Du mở mắt ra, đập vào mắt không phải là một màu trắng thuần, cũng không có giường bệnh hay mùi thuốc khử trùng của bệnh viện.
Căn phòng rất yên tĩnh, bức màn lớn hoàn toàn che lại thế giới ngoài cửa sổ khiến cho người ta không xác định rõ đang là ban ngày hay ban đêm, trong không khí thoang thoảng một mùi hương nhàn nhạt khiến cho thoáng cái Triển Du đã đoán ra đây là phòng ngủ của Nam Khôn – trên người hắn cũng có mùi hương này.
Yết hầu đặc biệt khó chịu, dường bị mới bị bàn ủi là qua, nuốt nước miếng cũng thấy đau, Triển Du chống tay đang chuẩn bị ngồi dậy thì cửa phòng mở ra. Nam Khôn thấy cô đã tỉnh lại thì sắc mặt vốn cứng nhắc cũng dịu lại rất nhiều.
"Có khát không?" Hắn nhanh chóng đi tới đỡ cô tựa vào đầu giường.
Triển Du ra vẻ yếu ớt lắc đầu, há to miệng muốn nói chuyện, Nam Khôn vội vàng ngăn cô lại rồi duỗi tay áp lên trán cô, vẻ mặt lập tức trở nên vui mừng: "Hạ sốt rồi, cổ họng em bị đau, không thể ăn được, hay là truyền dịch bổ sung dinh dưỡng đi."
Triển Du nghe lời gật đầu, cũng không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn như vậy, đôi mắt cô vốn đã rất to, tròng đen trời sinh đã nhiều hơn tròng trắng, lúc ánh mắt nhìn người khác luôn đặc biệt chuyên chú, giống như một con chó nhỏ khiến chủ nhân thương yêu.
Nam Khôn bị cô nhìn như thế nên lòng cũng cảm thấy có chút áy náy, vuốt ve gương mặt cô, giọng nói dịu dàng chưa từng có: "Làm sao vậy?"
Dm, giả vờ cái đếch gì!
Anh nha, đã sớm biết âm mưu của Nam Uy rồi phải không? Cố ý một mắt nhắm một mắt mở để bọn họ làm chuyện xấu là đang muốn mượn cơ hội chèn ép cậu hai của anh hay là để thử tôi đây?
Triển Du không cam lòng nhưng vẻ mặt vẫn điềm đạm đáng yêu, ánh mắt rưng rưng, giọng nói khàn khàn: "Em còn tưởng rằng em sẽ không còn được gặp lại Tứ gia nữa chứ."
Có câu nước mắt phụ nữ, một giọt cũng sẽ say, nước mắt của Triển Du lại chảy thành sông, Nam Khôn không thể thờ ơ, ôm lấy cô vừa hôn vừa dỗ, an ủi nửa ngày: "Đều do tôi không bảo vệ tốt cho em, ngoan nào, không sao đâu, có tôi ở đây, không phải sợ..."
Về âm mưu lần này, thật ra hắn cùng Triển Du đều giống nhau, biết rõ Nam Trân mời cô đi tụ họp có phân nửa là mượn dao giết người, nhưng cũng không rõ kế hoạch cụ thể của Nam Trân, thậm chí cũng không biết chuyện chiếc xe của Nam Trân bị người ta động chân động tay vào. Sở dĩ đồng ý để cho Triển Du đi hoàn toàn là vì vẻ mặt "rất muốn đi" của Triển Du, không hề liên quan gì đến thử Triển Du.
Cho nên mới đưa cho Triển Du chiếc đồng hồ kia, lại còn phái A Đông đi theo, vậy mà cuối cùng vẫn vượt ra khỏi dự liệu của hắn.
Cho nên giờ phút này hắn vẻ tự trách cùng quan tâm của hắn không phải là giả vờ.
Triển Du ghé vào đầu vai hắn khóc một lúc, như là đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó ngẩng đầu lên khẩn trương nói: "Đúng rồi, những người khác đâu?"
"Đều không sao cả, A Trân cùng Thi Lôi chỉ bị trầy da, không có gì trở ngại, chắc là lát nữa sẽ qua đây thăm em. Ngày hôm qua thắng xe của nó không được nhạy, lại gặp đoạn đường chỗ đó không tốt cho nên mới xảy ra tai nạn xe cộ, không sao đâu!" Nam Khôn vỗ lưng cô, kể sơ lược chuyện này một cách hời hợt.
Bình luận