🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 307: Chương 307

Mẹ Hầu Tử nhìn những nữ nhân đáng thương, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác bi thương.

Hôm nay nếu không có Chu nương tử ở đây, bà sợ rằng ngoài cái c.h.ế.t ra cũng không còn con đường nào khác.

"Mọi người nén bi thương đi, chúng ta bàn bạc xem tiếp theo nên làm thế nào..."

"Ta nghe theo đại tỷ."

"Ta cũng nghe theo đại tỷ."

"Ta cũng vậy."

Mọi người đều nói nghe theo mẹ Hầu Tử, khiến bà có chút không quen.

Nhất thời không nghĩ ra được ý kiến gì hay.

"Thế này đi, chúng ta giải quyết vấn đề ăn ở trước. Nhà của chúng ta tuy lớn nhưng không đủ giường và chăn nệm... Có ai biết làm mộc không? Phải làm thêm mấy cái giường nữa."

Mẹ Hầu Tử tạm thời chỉ có thể nghĩ đến đây.

Còn những việc khác, nghĩ đến đâu làm đến đó vậy.

Một vị đại tỷ khoảng ba mươi mấy tuổi nói: "Nhà ta làm thợ mộc, ta làm không giỏi nhưng cũng có thể làm được. Hay là chúng ta làm giường lớn nằm chung đi?"

"Được đó, được đó... Mọi người chen chúc cùng nhau, ta thấy lại có cảm giác an toàn hơn."

Nhiều tỷ muội ở cùng nhau như vậy mới tốt hơn.

Một nữ nhân khác nói: "Thật ra, ta lại thấy chúng ta nên lập ra một quy củ. Bây giờ bất kể ngày hay đêm đều có thổ phỉ qua lại, để tránh lúc chúng ta ngủ say bị đ.á.n.h úp không kịp trở tay, ta nghĩ chúng ta nên có người gác đêm."

Lần này, có mấy nữ nhân đều tán thành.

Bởi vì họ đều bị bắt đi vào ban đêm.

Nam nhân nhà họ cũng vì ban đêm ngủ quá say nên không kịp phản ứng, bị g.i.ế.c một cách bất ngờ.

Mẹ Hầu Tử: "Vậy thế này, chúng ta phân công, một nửa ngủ ban đêm, một nửa ngủ ban ngày."

"Được."

"Được, vậy ta gác đêm."

"Ta cũng gác đêm."

"Ta ban ngày."

...

Còn về phía Chu Kiều Kiều, nàng quay người dắt theo vị tiểu thư đi về phía Thâm Sơn.

Nàng đã nghĩ kỹ rồi, hôm nay không vào thành nữa, ngày mai sẽ đi.

"Ngươi tên gì? Bao nhiêu tuổi, người ở đâu? Vốn định đi đâu?" Chu Kiều Kiều hỏi.

Nữ tử kia đáp: "Ta tên là Thượng Quan Khuynh Thành, người Nguyên Thành, cha nương làm ăn buôn bán, năm nay 18 tuổi. Nguyên Thành là nơi loạn lạc đầu tiên, cha nương sợ xảy ra chuyện nên đã bán hết những gì có thể bán trong nhà. 

Cả nhà chúng ta vốn định đi nương nhờ nhà vị hôn phu làm tướng quân giữ thành của ta, nào ngờ đến nơi mới biết, cả nhà họ đã bị quân phản loạn g.i.ế.c từ hai ngày trước. Chúng ta không còn nơi nào để đi, định bụng tìm một nơi an toàn để dừng chân, ai ngờ nửa đường thì bị cướp. Cha và các đệ đệ bị g.i.ế.c, nương ta sợ bị làm nhục cũng đã tự vẫn."

Đoàn người của họ vốn đã thuê võ sư hộ tống, không ngờ võ sư dù lợi hại đến đâu cũng không tránh được bẫy do sơn phỉ gài sẵn... Tất cả đều c.h.ế.t trong bẫy.

Ánh mắt Chu Kiều Kiều khẽ nheo lại.

Tuyền Lê

Nàng nhìn Thượng Quan Khuynh Thành mấy lần.

Cuối cùng không nhịn được nói: "Ngươi và cha nương không thân thiết sao?"

Nếu không thì khi nhắc đến cha nương, sao trong đáy mắt nàng ta không có một chút đau buồn nào? Thượng Quan Khuynh Thành bĩu môi: "Đúng vậy, ta từ nhỏ đã bị bắt cóc, một tháng trước mới được tìm về, mà cha nương ta vào năm thứ hai sau khi ta mất tích đã sinh hạ hai người đệ đệ."

Thật ra nàng chưa bao giờ được cha nương quan tâm.

Việc được tìm về cũng chỉ là một sự trùng hợp mà thôi.

Vì vậy, Thượng Quan Khuynh Thành đối với cha nương không có tình cảm gì nhiều.

Chu Kiều Kiều không biết phải an ủi nàng ta thế nào.

"Vậy còn nghĩa phụ nghĩa mẫu của ngươi?"

Nhắc đến đây, đôi mắt của Thượng Quan Khuynh Thành lại đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.

"Cha ta là một phu tử dạy học, nương là một tiểu thư khuê các, họ đều là những người vô cùng, vô cùng tốt, biết rõ ta không phải con gái ruột của họ nhưng vẫn đối xử với ta rất tốt. Nếu không phải... nếu không phải hoàng đế ngu muội, g.i.ế.c hại người vô tội, cha nương ta cũng sẽ không bị c.h.é.m đầu..."

Nói rồi, nàng ấy bật khóc.

Khóc vô cùng đau lòng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...