🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 54: Chương 54

Phương Mãn phì cười: “Chỗ của sếp? Sếp mua vé chưa?”

Khổng Khuyết: “… Mèo cũng đâu có mua.”

Phương Mãn nói: “Nhưng người ta nhiều lông với đáng yêu, miễn vé.”

Khổng Khuyết nghĩ, trước đấy Phương Mãn đã bảo hắn đáng yêu rồi, nên giờ hắn chỉ thua mèo về khoản lông lá thôi.

Khổng Khuyết đẩy kính, trầm ngâm chốc lát, mở cửa đi ra ngoài. Cạch một tiếng, cánh cửa đóng lại.

Phương Mãn đặt lại mèo về lồng, ngẫm xem vừa rồi mình có gắt với Khổng Khuyết quá không. Nhưng nếu cứ chiều theo ý Khổng Khuyết mãi thì Phương Mãn lại không vượt qua được rào cản trong lòng.

Gã càng hùa theo Khổng Khuyết thì cách vực sâu càng gần. Ý định ban đầu của gã là dùng hết khả năng của mình để kéo Khổng Khuyết lên, chứ không phải chìm xuống vực cùng Khổng Khuyết.

Phương Mãn lật người xoành xoạch, cuối cùng dang thành hình chữ X ngủ khò.

Nửa đêm canh ba, Khổng Khuyết mò lên giường Phương Mãn.

Khổng Khuyết mặc một bộ liền thân bằng lông nhung mềm mịn, đội mũ lông che kín mặt, chỉ hở mắt mũi miệng, chổng mông ngồi lên người Phương Mãn.

Vừa to vừa mềm, lúc ngồi xuống còn đàn hồi nảy lên một cái, nóng bỏng, là sống.

Phương Mãn đang ngủ thì cảm thấy một áp lực rất lớn. Gã ngơ ngác mở mắt, cụp mi, nương ánh đèn tù mù của khu vườn, đột nhiên nhìn thấy trên người mình xuất hiện một vật thể to lù lù, mềm oặt và đen thùi lùi.

Ma… ma bóng đè!!!

A hu hu!!!

Phương Mãn sợ bay linh hồn, vô thức nâng đầu gối thụi vào, ấy nhưng vật thể trên người lại nặng trĩu, bay xuống giường, khẽ rên lên tiếng.

“Ha.” Bóng ma khẽ cười, chậm rãi nảy lên như lò xo. Phương Mãn bật dậy bấm đèn phòng.

Dưới ánh đèn sáng choang, Phương Mãn nhìn thấy một người toàn thân lông đen sì đứng bên giường, đeo cái mặt nạ lông đáng sợ, một đôi mắt đen như vực thẳm đang nhìn gã lom lom qua hai cái lỗ nhỏ. Bấy giờ Phương Mãn mới muộn màng ngửi thấy mùi rượu vang độc quyền của Khổng Khuyết.

Phương Mãn ôm chụp lấy trái tim đang đập bình bịch suýt bay ra ngoài của mình, hú hồn chim én gào lên: “Đệt mẹ rồi có ngày… anh bị cậu dọa chết mất thôi. Cậu mặc cái của nợ gì đấy!”

Khổng Khuyết dang tay, rầm rì: “Tôi có lông rồi này.”

Phương Mãn: “…”

Cả mả câu muốn xả, sau rốt quy thành một câu “quá đà vcl”. Phương Mãn tức đến nhức cả đầu: “Ok ok, c** đ*, lên giường ngủ. Hè rồi, không thấy nóng hả.”

Khổng Khuyết lột mũ lông, lộ ra khuôn mặt mướt mồ hôi, sắc mặt tái nhợt thường ngày bị ép cho thành đỏ ửng, trông khá có tinh thần. Hắn hơi cúi đầu kéo khóa xuống, đầu khóa kéo bị kẹt lông tơ ở ngực nên kẹt cứng.

“Không kéo được.” Khổng Khuyết dang hai tay, hiển nhiên đã quen với việc được phục vụ, “Phương Mãn, đến giúp tôi kéo.”

“Nửa đêm còn phải hầu cụ thay quần áo,” Phương Mãn chau mày chạy vào toilet lấy dầu ô liu bôi một ít lên dây khóa rồi nói: “Kiểu gì anh mày cũng phải kiếm được cái chức Quý phi.”

Hây da ——

Khóa được kéo tuột xuống, dừng ngay ở rốn.

Đối lập với bộ jumpsuit đen sì, Khổng Khuyết trắng đến phát sáng.

Phương Mãn lùi lại một bước, nện người xuống giường, nhắm tịt mắt hô to: “Vê lờ chú mày thả rông luôn hả???”

Khổng Khuyết đạp bộ jumpsuit lông nhung xuống, trần chuồng bò lên người Phương Mãn. Phương Mãn nhấc chăn lên bọc kín Khổng Khuyết rồi kéo hắn xuống.

Phương Mãn nghiêm mặt: “Rửa chân chưa?”

Khổng Khuyết: “… Tắm rồi.”

Phương Mãn liếc Khổng Khuyết, ngập ngừng hỏi, “Chỗ đó của cậu… không có lông à?”

“Không có.” Khổng Khuyết giơ tay lên, “Tôi cũng không có lông nách.”

Phương Mãn nhìn xuống, kinh ngạc trợn mắt: “Lông chân cũng không luôn? Cạo hả?”

Khổng Khuyết: “Không hề.”

Phương Mãn suy nghĩ một chốc: “Thế khả năng cậu không có đủ nội tiết tố nam. Hèn gì mặc đồ nữ hợp vl.”

Khổng Khuyết: “…”

Phương Mãn hỏi tiếp: “Thế tóc có thật không đấy?”

Khổng Khuyết gật đầu, lại bò lên người Phương Mãn: “Tôi cho phép anh sờ tóc tôi.”

“Khỏi.” Phương Mãn cảnh giác lùi về sau, “Nằm im bên trái, cấm sờ mó lung tung.”

Khổng Khuyết nghiêng đầu: “Không được ôm anh à?”

Phương Mãn tắt đèn, nằm xuống giường, “Phải.”

“Ờ.” Khổng Khuyết lại hỏi, “Thế anh có ‘thịt’ tôi không?”

“Không.”

Khổng Khuyết co quắp bàn chân, “Tại sao?”

Phương Mãn đánh cái ngáp dài: “Yếu sinh lý, không làm được. Muốn ngủ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...