Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Hải Nhạc ngủ say bị giật mình bởi một tiếng gõ cửa vang lên giữa đêm khuya. Cô chớp mắt, còn chưa tỉnh hẳn, dụi dụi mắt, rồi loạng choạng ra mở cửa. Bên ngoài là Hải Hoan đang đứng đó, ánh mắt sáng rực.
"Chị, khuya rồi, có chuyện gì sao?" - Hải Nhạc ngáp dài, giọng ngái ngủ.
"Nhạc Nhạc, nói em nghe này! Anh Thư Dật bảo muốn hẹn hò với chị!"
Hải Hoan phấn khích đến mức như sắp phát điên, giọng nói như hét vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch.
"Anh ấy muốn chị làm bạn gái anh ấy!"
Hải Nhạc bất giác lùi lại vài bước, ngỡ ngàng nhìn chị.
"Thật... thật sao?" - Cô ngơ ngác, giọng lạc đi.
Hải Hoan gật đầu lia lịa, mắt sáng rực:
"Thật, thật mà! Anh ấy nói thẳng với chị, bảo muốn chị làm bạn gái anh ấy. Chị... chị đồng ý rồi."
Rồi cô nở một nụ cười e thẹn, hạnh phúc tràn đầy không giấu nổi.
Trước mắt Hải Nhạc tối sầm. Bên tai cô, chỉ còn văng vẳng câu nói "làm bạn gái anh ấy" của chị. Trái tim cô chợt thắt lại. Đau quá. Đau đến không thể thở nổi.
Nhưng... Cô vẫn phải cười.
"Vậy... chị, chúc mừng chị." - Hải Nhạc cố nặn ra một nụ cười, nhưng lòng như bị ai đó xé nát.
Trì Hải Hoan vẫn không nhận ra. Cô vui sướng ôm chầm lấy em gái, giọng đầy xúc động:
"Hải Nhạc, cảm ơn em!"
Cảm ơn em? Hải Nhạc khẽ sững lại.
"Chị biết chắc chắn em đã nói rất nhiều lời tốt về chị trước mặt anh ấy. Nếu không, anh Thư Dật đâu thể nhanh chóng theo đuổi chị thế này. Nhạc Nhạc, cảm ơn em đã giúp chị nhé!"
Hải Nhạc không biết nên cười hay nên khóc. Cô ngượng ngùng đẩy chị ra, cố giữ bình tĩnh:
"Chị, em chẳng giúp gì nhiều đâu. Tất cả là do chị tự giành lấy thôi."
Giành lấy...Đúng vậy. Có lẽ, những thứ có thể giành lấy, thì sẽ không bao giờ thuộc về cô.
"Dù sao chị vẫn muốn cảm ơn em." - Hải Hoan cười rạng rỡ, hoàn toàn không nhận ra sự nặng nề trong mắt Hải Nhạc.
"Không cần đâu, thật mà. Khuya rồi, em buồn ngủ quá. Chị chắc cũng mệt, đi tắm rồi nghỉ đi nhé." - Giọng Hải Nhạc nhạt dần.
Cô không muốn nói thêm nữa. Đúng hơn là cô không thể nói thêm nữa. Chỉ sợ, nếu còn đứng đây lâu hơn...Cô sẽ không nhịn được mà bật khóc.
Hải Hoan vui vẻ rời đi, không hề hay biết nụ cười của mình đã để lại một vết cắt sâu hoắm trong lòng Hải Nhạc.
Cánh cửa vừa khép lại, nước mắt Hải Nhạc lập tức tuôn trào như suối. Toàn thân như bị rút cạn sức lực, cô tựa vào cửa, rồi từ từ trượt xuống sàn.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?