Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Hải Nhạc, con sao vậy? Không khỏe à?" - Mẹ Hải Nhạc tinh ý nhận ra sự bất thường, ánh mắt đầy lo lắng.
Hải Nhạc giật mình, vội lắc đầu:
"Con không sao ạ."
Mẹ cô nhíu mày, ánh mắt vẫn chưa hoàn toàn yên tâm:
"Vậy sao ngay cả đũa cũng cầm không nổi?"
Hải Nhạc cắn môi, cố gắng kiềm chế cảm xúc, giọng nói có chút gượng gạo:
"Mẹ, con lỡ tay thôi. Xin lỗi mẹ."
Lúc này, nhân viên phục vụ bước tới, nhẹ nhàng đặt một đôi đũa mới trước mặt Hải Nhạc, cô mỉm cười cảm ơn, nhưng bàn tay vẫn còn hơi run.
Đúng lúc đó, Tạ Thư Dật lại gắp thêm thức ăn vào bát Hải Hoan.
"Hải Hoan, ăn xong, anh đưa em ra bờ sông Đạm Thủy xem pháo hoa."
Hải Hoan sững sờ, đôi mắt lập tức sáng lên.
"Thật sao? Em chưa bao giờ xem pháo hoa năm mới ở sông Đạm Thủy. Chắc vui lắm nhỉ?"
Thư Dật gật đầu, giọng điệu nhẹ nhàng như gió thoảng: "Ừ, rất vui."
Tạ Trường Viên tủm tỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý khi nhìn Thư Dật và Hải Hoan, rồi ông quay sang Hải Nhạc, giọng trêu chọc:
"Anh chị con có kế hoạch rồi, còn con thì sao? Không lẽ định đón giao thừa cuối năm với ba mẹ à?"
Hải Nhạc khẽ mím môi, giấu đi tâm trạng nặng nề, bình tĩnh đáp:
"Ba, con có kế hoạch rồi ạ. Con hẹn với Nhã Nghiên, bạn ấy rủ con đến quảng trường Thiên Hỉ. Ban con sẽ xem biểu diễn ở đó, rồi cùng mọi người đếm ngược đón năm mới. Cũng vui lắm ạ. Trước giờ con chưa đi, con rất muốn thử."
Giọng Hải Nhạc rất nhẹ nhàng, nhưng trong lòng cô lại hoàn toàn trống rỗng. Bai vì, cô vốn chẳng thích nơi đông người. Bai vì, trước đây, mỗi dịp năm mới, cô đều đón giao thừa cùng hắn. Bai vì...
Năm nay, người anh muốn ở bên cạnh... không phải là mình nữa.
Tạ Thư Dật siết chặt đôi đũa trong tay. Cô ấy hẹn với Nhã Nghiên?
Hắn nghiến răng, trong lòng bực bội. Không lẽ đây chỉ là cái cớ của Hứa Chí Ngạn, mượn em gái để tiếp cận cô? Đồ ngốc này!
Nhưng...Cô ấy từng nói thích Hứa Chí Ngạn mà! Biết đâu đây chính là điều cô ấy mong mỏi từ lâu!
Càng nghĩ, hắn càng khó chịu, lòng như có lửa đốt. Hắn nghiêng đầu, cố tình tỏ ra thờ ơ, rồi nhẹ giọng nói với Hải Hoan:
"Hải Hoan, lát nữa chúng ta đi thả pháo hoa nhé. Anh sẽ mua thật nhiều, em cứ chơi thoải mái."
Hải Hoan mừng rỡ, hai mắt lấp lánh như sao:
"Anh Thư Dật, anh tốt với em quá!"
Hắn bật cười, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa ý tứ sâu xa:
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?