Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Nhóc con, em tưởng làm gì cũng qua mắt được anh sao?" - Tạ Thư Dật nheo mắt, tuy ngoài miệng mang chút trách móc, nhưng nụ cười vui vẻ vẫn không thể giấu nổi.
Hải Nhạc như kẻ trộm bị bắt quả tang, đứng ngây ra, hai tai nóng bừng. Cô ước gì có thể lập tức đào một cái hố mà nhảy xuống.
"Em tưởng anh là người ai muốn ngắm bao lâu cũng được à?" – Thư Dật nghiêng đầu, khóe môi hơi nhếch lên đầy đắc ý, ánh mắt tràn ngập vẻ thích thú. Rõ ràng, hắn đang tận hưởng khoảnh khắc này.
"Em đâu có nhìn lung tung! Chỉ liếc một chút thôi, anh có mất miếng thịt nào đâu!" – Hải Nhạc bực bội phản bác, tiện thể lườm hắn một cái sắc bén.
Tên này đúng là mắc bệnh tự luyến nặng! Tưởng mình là báu vật chắc? Nhìn vài giây mà cũng làm quá lên!
"Rõ ràng là nhìn lung tung." – Thư Dật cười khẽ, ánh mắt sâu thẳm ánh lên tia thích thú. Cô nhóc này, cuối cùng cũng chịu để tâm đến hắn rồi!
Không kìm được, Tạ Thư Dật lại muốn trêu chọc Hải Nhạc thêm chút nữa:
"Có phải em thấy anh còn đẹp hơn cả quảng cáo của chính mình không? Nếu không thì sao chẳng buồn xem quảng cáo, mà cứ dán mắt vào anh thế này?"
Hải Nhạc bị hắn nói trúng tim đen, mặt lập tức đỏ bừng. Thật là... tên tự luyến siêu cấp này!
"Chẳng lẽ em không được nhìn anh chắc? Nhìn vài cái thì làm sao nào, có phải tội lỗi gì đâu! Con người có hai con mắt, chẳng phải để ngắm cảnh, nhìn người sao? Đừng có mà tự mãn quá mức!" – Hải Nhạc cố gắng giữ bình tĩnh, mạnh miệng đáp trả, nhưng giọng nói lại hơi run.
Thư Dật nhìn cô chằm chằm, rồi bất ngờ nháy mắt đầy tinh nghịch:
"Chờ anh xem xong quảng cáo này đã, rồi anh sẽ quay lại 'tính sổ' với em sau!"
Hải Nhạc còn chưa kịp phản bác thì cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra.
"Nhạc Nhạc, em đang giận chị sao?" – Hải Hoan bước vào, nhẹ giọng hỏi. Nhưng khi nhìn thấy Thư Dật ngồi bên bàn học, cô bỗng khựng lại, ánh mắt thoáng ngẩn ngơ.
Hải Nhạc giật mình, vội vàng đứng bật dậy, xua tay rối rít:
"Không có đâu! Em làm sao giận chị được? Chị đừng nghĩ nhiều như vậy."
Thư Dật thoáng liếc qua Hải Hoan, nhướng mày hỏi:
"Chuyện gì thế? Em nói Nhạc Nhạc giận em?"
Hải Hoan hơi sững lại, rồi vội lắc đầu, mặt thoáng đỏ lên:
"À... không có gì đâu."
Không muốn tiếp tục chủ đề này, Hải Hoan khéo léo lái sang chuyện khác, mỉm cười hỏi:
"Vậy... anh Thư Dật, anh qua đây làm gì thế?"
"Anh đến xem quảng cáo của em với Hải Nhạc." – Hắn đáp, giọng điềm nhiên như không.
"Ồ? Vậy em xem với." – Hải Hoan mỉm cười, ngồi xuống cạnh em gái.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?