Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Hải Nhạc ngẩn ngơ đứng đó, ngón tay siết chặt chiếc đĩa CD, cả người cứng đờ. Đi cũng không được, ở lại cũng không xong.
"Vậy... chị hai, em xin lỗi vì đã làm phiền chị. Em đi đây." - Giọng cô nhỏ dần, có chút hụt hẫng.
Không đợi Hải Hoan đáp lại, Hải Nhạc rầu rĩ xoay người rời khỏi phòng.
Về đến phòng mình, Hải Nhạc ngồi phịch xuống ghế, đầu óc trống rỗng. Cô vẫn chưa thể tin nổi, chị hai, người luôn dịu dàng lại có thể nổi giận với cô chỉ vì một tấm ảnh của Tạ Thư Dật.
Chị hai... để ý tấm ảnh đó đến vậy sao?
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu khiến sống lưng Hải Nhạc lạnh buốt: Chị... thích Tạ Thư Dật!?
Chiếc đĩa CD trong tay cô rơi xuống đất, phát ra âm thanh 'cộc cộc' giòn tan, nhưng cô không còn tâm trí để nhặt lên.
Không... không thể nào!
Hải Nhạc ngồi đờ người trên ghế, trong lòng dâng lên một nỗi hoảng loạn chưa từng có.
Chị sao có thể thích Thư Dật chứ? Từ bao giờ vậy? Cô chẳng thể hiểu nổi.
Giống như một tia sét giữa trời quang, suy nghĩ ấy đánh thẳng vào cô, khiến tất cả mọi thứ trong đầu bỗng chốc vỡ vụn. Hải Nhạc cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, hơi thở trở nên dồn dập, trước mắt là một mảnh tối đen, tai ù đặc chỉ còn nghe thấy tiếng ong ong vang vọng.
Tạ Thư Dật... hắn rốt cuộc có gì tốt? Tại sao ngay cả chị hai cũng thích hắn?!
Một cảm giác ngột ngạt như bị nhấn chìm dưới dòng nước sâu thẳm ập đến. Hải Nhạc bất giác ôm chặt lấy mình, thở hổn hển từng nhịp, như thể sắp không thể thở nổi nữa.
Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên ngoài phòng.
"Vào đi." - Hải Nhạc yếu ớt đáp, giọng run run.
Thư Dật đẩy cửa bước vào, vừa nhìn thấy đôi mắt trống rỗng và ngây dại của Hải Nhạc, cùng gương mặt trắng bệch đến đáng sợ, hắn giật mình hoảng hốt. Vội vàng chạy đến bên cô, đưa tay chạm lên trán cô, lo lắng hỏi:
"Em sao vậy? Mặt em trắng bệch thế này, không phải bị bệnh gì chứ?"
Nhận ra người đến là Thư Dật, Hải Nhạc vội hít sâu vài hơi để trấn tĩnh, lắc đầu lia lịa:
"Không sao, em không sao, em vẫn ổn."
Thư Dật nhìn cô đầy nghi hoặc:
"Thật không sao chứ? Đừng giấu anh!"
Hải Nhạc tiếp tục lắc đầu mạnh đến mức như muốn rung cả người:
"Em không sao thật mà, em ổn lắm."
Thư Dật nghe vậy mới tạm yên tâm, cúi xuống thì bắt gặp chiếc đĩa lăn lóc dưới sàn.
"Đây là gì vậy?" - Hắn nhặt nó lên, tò mò hỏi.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?