Chương 85: Cứ Giao Cho Anh
Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Anh... anh đang nói cái gì vậy?" - Hải Nhạc vừa tức giận vừa sốt ruột, không thể tin vào những gì mình nghe thấy. "Anh sao có thể làm như vậy?"
"Anh mặc kệ! Nếu em không đóng, vậy thì để anh đóng!" - Thư Dật ngang ngược tuyên bố.
Nếu cô không muốn quay cùng hắn, cũng không muốn để người khác xì xào bàn tán, vậy thì để Hải Hoan thay cô đi! Hai chị em giống nhau đến mức có thể đánh tráo mà chẳng ai nhận ra. Như thế vừa không phá vỡ hợp đồng, vừa tránh để Thường Hàn lợi dụng cơ hội chiếm lợi từ Hải Nhạc. Càng nghĩ, hắn càng thấy kế hoạch này hoàn hảo không một kẽ hở, trong lòng không khỏi phấn khích.
"Anh..." - Hải Nhạc yếu ớt tựa vào lòng hắn, tức đến mức suýt nữa lại ngất đi. Hắn đúng là có thể nghĩ ra đủ thứ chuyện hoang đường, vậy mà lại dám đề nghị để Hải Hoan thế chỗ cô!
"Cứ quyết định vậy đi. Em muốn nghĩ sao cũng được, nói thế nào cũng được. Nếu em bảo mình là một con cún nhỏ, vậy thì được thôi, em chính là cún con của anh, chỉ của riêng anh." - Thư Dật nói, giọng điệu vô cùng bá đạo.
Lâu lắm rồi hắn chưa được ở gần cô như thế này, càng không có cơ hội ôm cô vào lòng. Đáng xấu hổ hơn là hắn lại thấy biết ơn vì cô ngất đi, bởi nếu không, làm gì có cơ hội này? Cảm xúc mãnh liệt dâng trào khiến hắn không kìm nén được nữa. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng chạm vào đôi môi nhợt nhạt của cô, khẽ mút lấy như trân trọng một thứ quý giá.
"Hải Nhạc... Cún con của anh... Cún con chỉ thuộc về anh."
Hắn thì thầm, từng câu từng chữ đều mang theo sự chiếm hữu, môi hắn quấn quýt trên môi cô, triền miên không dứt.
Hải Nhạc cố gắng dùng tay đẩy hắn ra, nhưng hắn lại nắm chặt lấy tay cô, mười ngón đan xen, khóa chặt mọi cử động phản kháng. Hải Nhạc chỉ có thể bất lực tựa lên đùi hắn, mặc cho bản thân bị cuốn vào nụ hôn mạnh mẽ ấy, đầu óc trở nên mơ màng.
Mãi đến khi Thư Dật rời khỏi môi cô, hắn nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô, hài lòng đưa tay vuốt ve làn da nóng bừng ấy. Xấu hổ tột độ, Hải Nhạc vùi mặt vào lòng hắn, không dám đối diện với ánh mắt kia.
"Cún con nhà anh biết thẹn thùng nữa cơ à?" - Hắn bật cười, tiếng cười trầm thấp mang theo sự vui vẻ.
Hải Nhạc nghiến răng, trừng mắt nhìn hắn:
"Tốt nhất là tôi truyền cả cơn cảm này cho anh, để anh sốt cao, đau đầu đến mức nằm bẹp trên giường!"
Tâm trạng được thỏa mãn, Thư Dật cười sảng khoái:
"Có một chuyện có thể khiến anh không bò dậy nổi trên giường, nhưng chắc chắn không phải vì ốm đau."
"Là chuyện gì?" - Hải Nhạc tò mò hỏi.
Tạ Thư Dật tiếp tục cười, đến khi cơn cười lắng xuống, hắn mới thấp giọng đáp:
"Giờ chưa thể nói cho em biết, nhưng sau này nhất định sẽ có cơ hội để em tự hiểu."
Bạn thấy sao?