""Bởi vì, anh chỉ muốn tặng cho em!" - Thường Hàn dịu dàng đáp, ánh mắt tràn ngập tình ý.
"Vậy... vậy em là gì đối với anh?"
"Em là tất cả của anh!"
Mặt Hải Nhạc ửng hồng, xấu hổ bỏ một viên sô cô la bỏ vào miệng, rồi giấu hai tay ra sau lưng, sau đó kiễng chân lên.
"Đừng!"
Bang nhiên, một bóng người lao đến, mạnh mẽ kéo cô ra khỏi Thường Hàn.
Hải Nhạc giật mình, tức đến mức suýt hét lên. Tên này bị sao vậy chứ?
"Anh làm cái gì vậy?" - Cô trừng mắt nhìn Tạ Thư Dật, giọng đầy phẫn nộ. "Người ta đang quay phim, anh phá rối cái gì thế?"
Đường Nhân Kiệt cũng sầm mặt lại:
"Cậu kia! Cậu có biết mình đang làm gì không? Đây là đoàn phim, cậu cắt ngang cảnh quay bao nhiêu lần rồi? Cậu có biết mỗi giây phút của chúng tôi đều là tiền bạc không?"
"Không! Đạo diễn Đường, cô ấy sẽ không quay nữa!" - Thư Dật giữ chặt Hải Nhạc, quả quyết nói.
Hải Nhạc tức giận đến mức giậm chân:
"Tạ Thư Dật, anh nói cái gì vậy? Anh lấy quyền gì mà cấm em quay?"
Sắc mặt Đường Nhân Kiệt sa sầm hẳn:
"Nực cười! Cô ấy ký hợp đồng rồi, không phải muốn ngừng là ngừng! Cậu có biết nếu vi phạm hợp đồng sẽ phải bồi thường bao nhiêu không?"
"Bao nhiêu?" - Thư Dật không chút do dự, vẫn siết chặt cổ tay Hải Nhạc.
"Mười triệu!" - Giọng đạo diễn lạnh lùng như băng.
Thư Dật khẽ gật đầu:
"Không sao, tôi trả được."
Lời này khiến Đường Nhân Kiệt suýt nữa ngất xỉu vì tức. Suốt bao năm làm đạo diễn, đây là lần đầu tiên ông gặp phải tình huống như vậy! Một gã nào đó ngang nhiên muốn phá hợp đồng, lại còn nói với giọng điệu thản nhiên như vậy!
"Tạ Thư Dật, anh quá đáng lắm!" - Hải Nhạc giận đến mức không chịu nổi, đấm đá túi bụi vào người anh.
Thư Dật giữ chặt cô, trầm giọng gầm lên:
"Em thích hôn người khác đến thế à?"
Hải Nhạc sững người, nghẹn lời.
"Cái đó... chỉ là diễn xuất!" - Giọng cô có chút run rẩy.
"Diễn xuất quái gì mà phải hôn môi?" - Thư Dật không chút nhượng bộ. "Không được! Em không được quay cảnh này!"
Hải Nhạc tức đến mức nước mắt dâng tràn trong hốc mắt:
"Anh... anh thật vô lý!"
Thư Dật không để tâm đến cô, quay sang nhìn Đường Nhân Kiệt, giọng dứt khoát:
"Nếu đạo diễn nhất định muốn tiếp tục, vậy để tôi thay Thường Hàn. Tôi sẽ đóng quảng cáo này! Còn tổn thất của Thường Hàn, tôi sẽ bồi thường!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?