Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Bang lưng của Tạ Thư Dật dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ nơi hành lang trông càng thêm cao ráo và tuấn tú. Mái tóc chải ngược gọn gàng, nhưng vài sợi vô tình rủ xuống trán, mang theo nét phóng khoáng và bất cần. Đôi mắt thâm trầm như đang chìm trong suy tư, khiến hắn thoạt nhìn chẳng giống một con người bằng xương bằng thịt, mà giống như hoàng tử bước ra từ truyện tranh, mang theo sức hút chết người có thể khiến bất cứ cô gái nào xiêu lòng.
Ngay cả Trì Hải Hoan cũng không tránh khỏi sự xao động. Trái tim cô bỗng đập loạn nhịp.
Tạ Thư Dật liếc nhìn cô, giọng điệu thản nhiên cất lên:
"Em ấy... ổn chứ?"
Hải Hoan theo phản xạ đáp:
"Em ấy vẫn ổn, chỉ là trong lòng hơi khó chịu, đã ngủ rồi."
Tạ Thư Dật khẽ nhíu mày. Hắn lờ mờ nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của cô.
"Ngủ rồi sao?"
Hải Hoan gật đầu.
Tạ Thư Dật không nói thêm gì nữa, chỉ hờ hững bảo:
"Vậy cô cũng nghỉ sớm đi."
"Ừ, chúc anh ngủ ngon."
Hải Hoan vốn đang vui vẻ vì có cơ hội nói chuyện với hắn, nhưng khi thấy thái độ lạnh nhạt ấy, lòng cô như bị dội một gáo nước lạnh.
Tạ Thư Dật tắm xong, cả người đổ sập xuống giường, nhưng dù có nhắm mắt thế nào cũng không sao ngủ được.
"Anh dám nói với tôi rằng anh yêu tôi không? Anh yêu tôi không? Yêu tôi không?"
Trong đầu hắn cứ mãi vang vọng giọng nói của cô, hình ảnh cô ngước mắt nhìn hắn, cố chấp truy hỏi. Trái tim hắn, từng chút, từng chút, như rỉ máu.
Hải Nhạc, Hải Nhạc của tôi... tại sao em lại hỏi tôi như vậy?
Lẽ nào... vì em biết tôi chưa bao giờ nói ra, nên em cố tình làm khó tôi sao?
Hắn ngây ngẩn nhìn trần nhà, nhưng trong mắt hắn lúc này không còn là khoảng trống vô định nữa, mà là gương mặt tươi cười của Hải Nhạc.
Hắn yêu nụ cười của cô biết bao, yêu đến mức không bao giờ thấy đủ. Đặc biệt là đôi mắt ấy, ngay cả khóe mắt hơi cong cũng ngập tràn ý cười.
Hắn rất muốn... rất muốn trèo qua ban công để nhìn cô, chỉ cần nhìn một lần thôi cũng được! Nếu có thể thấy cô, có lẽ hắn sẽ ngủ ngon đến sáng, thay vì trằn trọc như bây giờ.
Nhưng... hắn đã hứa với cô sẽ làm anh trai cô, vậy thì đâu thể tùy tiện muốn gặp là gặp như trước?
Rồi khi nghĩ đến đôi môi mềm mại của cô, hắn có thể không còn là người duy nhất chạm vào nó, cơn đau như từng đợt sóng dâng trào trong lòng.
Hắn bật ra một tiếng rên khàn khàn, trở mình vùi mặt vào gối, cố gắng đè nén nỗi thống khổ đến nghẹt thở.
Tạ Hải Nhạc... anh phải làm gì với em đây? Anh phải làm gì với em đây?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?