Chương 71: Em Nhất Định Phải Nhớ Anh
Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Cuối cùng, sự chú ý cũng chuyển sang hai người vẫn ngồi yên lặng từ đầu đến giờ.
"Mọi người quên rồi sao? Hai cậu ấy chính là hoa khôi của khối dự bị đấy!" - Cô gái vừa dẫn dắt câu chuyện nãy giờ bỗng hướng mũi tên về phía họ.
Hải Nhạc và Nhã Nghiên nhìn nhau cười nhẹ.
Hải Nhạc không lên tiếng, nhưng Nhã Nghiên thì hỏi: "Chuyện tuyển chọn này là thật hay chỉ là tin đồn vậy?"
"Thật đấy! Không tin à?" - Cô gái đưa tin sốt ruột khẳng định.
Hải Nhạc liếc nhìn Nhã Nghiên rồi nói: "Nếu thật sự có tuyển chọn, cậu có thể thử xem sao."
Nhã Nghiên cười: "Có cậu ở đây, người ta nhất định sẽ chọn cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên."
"Sao cậu lại nói vậy?" - Hải Nhạc có chút ngượng ngùng. "Phải biết rằng, ở Thần Vũ, chưa ai có thể vượt qua được sự nổi bật của cậu cả."
"Đó là vì cậu quá khiêm tốn thôi." - Nhã Nghiên cười nhẹ.
"Thật ra cậu đã rất tuyệt rồi." - Hải Nhạc nói.
Nhã Nghiên hơi cúi đầu, giọng có chút trầm xuống: "Nếu tớ thật sự tốt như vậy... thì tại sao người tớ thích lại chưa bao giờ để ý đến tớ?"
Hải Nhạc hơi sững sờ. Nhã Nghiên lớn hơn cô một chút, suy nghĩ cũng trưởng thành hơn. Còn về chuyện tình cảm... Hải Nhạc cảm thấy bản thân chẳng khác gì một kẻ ngốc nghếch.
Người Nhã Nghiên thích, chẳng phải là Tạ Thư Dật sao? Chỉ cần hắn xuất hiện, ánh mắt của Nhã Nghiên nhất định sẽ dừng lại trên người hắn.
"Tớ nghĩ... người cậu thích không chú ý đến cậu, chẳng liên quan gì đến việc cậu có tốt hay không. Cậu ngốc quá, đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà." - Hải Nhạc cố gắng giải thích.
"Không biết tại sao... tớ cứ có cảm giác gần đây cậu ngày càng xinh đẹp hơn. Hơn nữa, trên mặt lúc nào cũng rạng rỡ một kiểu hạnh phúc rất đặc biệt." - Nhã Nghiên nhìn Hải Nhạc chăm chú. "Bây giờ anh Thư Dật đối xử với cậu tốt như vậy, mà anh tớ thì chưa từng đối tốt với tớ như thế bao giờ." - Giọng cô có chút hờn dỗi.
Hải Nhạc hơi lúng túng, đưa tay sờ mặt: "Thật sao? Trông tớ có vẻ hạnh phúc lắm à? Nhưng trước giờ tớ vẫn luôn thế mà?"
"Không đâu, bây giờ cậu rực rỡ hơn hẳn. Haiz, học chung một lớp với cậu, ánh sáng của tớ bị cậu che mất hoàn toàn rồi." - Nhã Nghiên nửa thật nửa đùa.
Hải Nhạc có chút hoảng hốt: "Nhã Nghiên, đừng nói vậy. Tớ có gì mà rực rỡ chứ? Nếu cậu nói thế, lần sau tớ không dám đi chung với cậu nữa đâu."
Thấy Hải Nhạc nghiêm túc, Nhã Nghiên vội khoác tay cô, cười nói: "Đùa thôi mà, cậu đừng tưởng thật!"
Hải Nhạc im lặng một lúc, rồi nghiêm túc nói: "Nhã Nghiên, thật ra tớ thấy Tạ Thư Dật không phù hợp với cậu đâu."
Bạn thấy sao?