Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Tạ Hải Nhạc, nếu anh muốn bắt đầu lại từ đầu... em có thể cho anh một cơ hội không?"
Hải Nhạc giật bắn mình, suýt nữa thì nhảy dựng lên khỏi ghế xe.
Tạ Thư Dật... rốt cuộc có ý gì đây? Chẳng lẽ cứng không được, lại định đổi sang cách mềm mỏng để tiếp tục trò chơi của hắn sao?
"Bắt đầu lại từ đầu? Bắt đầu thế nào? Khiến thời gian quay ngược lại à?" - Hải Nhạc chế nhạo.
Môi Tạ Thư Dật lập tức mím chặt. Cô... vẫn không chịu chấp nhận hắn!
"Hải Nhạc..." - Hắn đau đớn gọi tên cô, cảm giác thất bại nặng nề tràn ngập trong lòng.
"Em nói em mong có một người con trai đối xử tốt với em, dịu dàng với em, giúp em quên đi những tổn thương mà anh đã gây ra... Vậy tại sao người đó không thể là anh? Chính anh đã khiến em tổn thương, vậy để anh là người chữa lành có được không? Hải Nhạc, cho anh một cơ hội, để anh làm người đó, có được không?" - Giọng hắn khàn hẳn đi, gần như van nài.
Hải Nhạc sững sờ, không ngờ rằng lời "bắt đầu lại từ đầu" của hắn lại có nghĩa này.
Cô cắn môi, rồi nói:
"Tạ Thư Dật, tôi hiểu anh quá rõ rồi, đừng phí công nữa. Đừng nghĩ đến việc bày thêm trò gì mới lạ. Anh trước kia thế nào, bây giờ cứ như vậy đi. Tôi mệt lắm rồi. Những lời như 'Em không phải em gái anh, em là người phụ nữ của anh'... đừng nói nữa. Bây giờ tôi không muốn chơi đùa với anh nữa đâu. Anh cũng đừng mất công suy nghĩ làm gì, đừng phí thời gian vào tôi nữa."
Giọng cô tuy nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa vị đắng chát xen lẫn vẻ dửng dưng.
Tạ Thư Dật không khỏi cảm thấy chua xót. Chẳng lẽ, hắn chính là cậu bé trong câu chuyện "Chó sói đến rồi" sao? Khi cuối cùng hắn thật lòng, cô lại không chịu tin?
"Không, dù em không muốn nghe, anh vẫn phải nói. Em là của anh, vốn dĩ đã là của anh! Nhưng anh muốn thay đổi, để em có thể nhìn anh bằng một cách khác. Hải Nhạc, em có thể đừng từ chối nhanh như vậy không? Cho anh một cơ hội thôi, cũng không được sao?" - Hắn cố gắng thuyết phục.
"Cơ hội gì? Anh muốn tôi cho anh cơ hội gì? Nếu tôi nói không thì sao? Nếu tôi từ chối anh, anh định làm gì?" - Hải Nhạc vẫn giữ giọng điệu trào phúng.
Sự thất vọng trong lòng Tạ Thư Dật phút chốc bùng lên thành cơn giận dữ.
Hắn không thể chịu nổi thái độ giễu cợt của cô nữa. Cô nghĩ rằng vì Hứa Chí Ngạn cũng thích cô nên giờ cô có thể chống lại hắn sao? Vì có Hứa Chí Ngạn làm chỗ dựa nên cô mới dám cứng rắn với hắn như thế này sao?
Chỉ cần nghĩ đến đó thôi, hắn đã không thể kiềm chế được nữa, gần như gầm lên:
"Tạ Hải Nhạc! Em quá đáng lắm rồi! Anh còn chưa so đo chuyện Hứa Chí Ngạn hôn em! Em cũng nghĩ là anh không dám làm gì em đúng không? Được thôi! Cứ từ chối đi! Không cho cũng phải cho! Anh nói cho em biết, anh đã quyết định rồi, anh sẽ làm cho em thấy!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?