Chương 69: Cho Anh Một Cơ Hội
Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
Vì lời tỏ tình của Hứa Chí Ngạn quá đột ngột, Hải Nhạc bị nghẹn miếng mực trong miệng, ho sặc sụa không ngừng.
Hứa Chí Ngạn vội vàng đưa cho cô một cốc nước, Hải Nhạc đón lấy, uống một hơi cạn sạch.
Sau đó, cô lúng túng nói với anh: "Anh Chí Ngạn... em... em còn nhỏ lắm, thật sự không muốn yêu đương sớm như vậy."
Cô luống cuống không biết phải nói gì cho phải.
Hứa Chí Ngạn vốn đầy hy vọng, nghe vậy, ánh mắt thoáng chùng xuống, nhưng ngay sau đó, anh vẫn kiên định nói: "Không sao đâu, nếu em thấy mình còn nhỏ, anh có thể đợi em."
Do dự một lát, anh lại nói tiếp: "Hơn nữa, ba mẹ hai bên đều rất ủng hộ chúng ta. Nếu em đồng ý, chúng ta có thể nhận được lời chúc phúc ngay lập tức."
Hải Nhạc cảm thấy mình không thể đối phó với chủ đề này. Cô không muốn tiếp tục câu chuyện với Hứa Chí Ngạn nữa. Nhã Nghiên đâu rồi? Sao còn chưa quay lại?
Cô bèn kiếm cớ: "Anh Chí Ngạn, em đi tìm Nhã Nghiên nhé."
Nói xong, cô vội vã xoay người rời đi. Nhưng khi bước từ bãi cỏ ra con đường rải sỏi trong vườn nhà họ Hứa, chân cô bị trẹo, loạng choạng suýt ngã nhào xuống đất.
"Cẩn thận!"
Hứa Chí Ngạn nhanh tay đỡ lấy cô, kéo cô vào trong lòng.
Cô gái mình thích đang nằm gọn trong vòng tay, hơi thở phảng phất hương thơm dịu nhẹ, khiến tim Hứa Chí Ngạn đập thình thịch không ngừng.
Hải Nhạc cũng sững sờ nhìn anh, sau đó nhỏ giọng nói: "Cảm ơn Chí Ngạn."
Cô ngồi thẳng dậy, nhưng anh vẫn chưa buông tay, cánh tay vẫn đặt trên eo cô.
Hải Nhạc thử đẩy anh ra, nhưng Hứa Chí Ngạn không hề có ý định buông cô.
"Hải Nhạc..." - Giọng anh run nhẹ, rồi cúi đầu sát lại gần cô.
Hải Nhạc hoảng hốt, vội nghiêng đầu tránh đi. Kết quả, môi Hứa Chí Ngạn chỉ chạm vào lọn tóc mai của cô.
"Đúng là có hứng thú thật."
Một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau.
Hải Nhạc nghe xong, như bị sét đánh giữa trời quang.
Hứa Chí Ngạn cũng lập tức buông cô ra.
Hải Nhạc lùi về sau mấy bước, không dám quay đầu lại. Cô đã nghe ra cơn giận ẩn trong giọng nói đó.
Hứa Chí Ngạn cố tỏ ra bình tĩnh, lên tiếng phá vỡ bầu không khí căng thẳng: "Thư Dật, chẳng phải cậu nói sẽ ở Nhật nửa tháng sao? Sao mới một tuần đã về rồi? Thế còn Đế Uy?"
"Chỗ của bọn họ cũng chẳng có gì hay ho, chán y như nhau, thế nên tôi về sớm." - Giọng nói vẫn lạnh như băng. "Tôi có làm phiền hai người không?"
Bạn thấy sao?