Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Làm gì à? Thì 'rau trộn'* thôi!" - Hải Hoan ngả người ra sau, thoải mái nằm dài trên giường của Hải Nhạc.
(Chơi chữ của người Trung Hoa, có nghĩa là "Thì mặc kệ thôi!")
"Rau trộn? Là sao cơ?" - Hải Nhạc tò mò hỏi. (Cô bé không hiểu ý chơi chữ nên hỏi lại.)
"Thì đá bay hắn đi chứ sao! Ra đến nơi, chị nói thẳng với hắn rằng chị không bao giờ thích hắn. Chuyện này hoàn toàn là do hắn tự chọn, chẳng liên quan gì đến chị cả. Chị có hứa hẹn gì đâu mà hắn lại tự lao vào?" - Hải Hoan nhún vai nói.
"Đá bay...?" - Hải Nhạc ngơ ngác.
"Chứ không lẽ còn giữ lại chắc? Hắn có biết chị bây giờ là ai không? Làm sao chị có thể chấp nhận hắn làm bạn trai được? Hắn không còn xứng đáng nữa rồi!" - Hải Hoan hừ lạnh.
Hải Nhạc nhìn chị gái mình, bỗng dưng cảm thấy bối rối. Không hiểu sao, hạt dẻ trong miệng cô bỗng trở nên nhạt thếch.
"Chị à, vậy... cậu ấy thật đáng thương. Cậu ấy đã từ bỏ bạn gái của mình, cuối cùng lại bị chị đùa giỡn. Em thấy cậu ấy tội nghiệp quá..." - Trong lòng Hải Nhạc bất giác thương cảm cho chàng trai xui xẻo đó.
Hải Hoan lườm cô một cái, lắc đầu nói: "Em gái à, em đồng cảm thái quá rồi đấy. Loại người như hắn có gì đáng thương chứ? Chỉ là một gã đàn ông dễ thay lòng đổi dạ thôi! Loại đàn ông sẵn sàng phản bội bạn gái chỉ vì một chút cám dỗ như thế, có đáng để em thương hại sao?"
Hải Nhạc im lặng, không biết phải nói gì thêm.
"Thôi được rồi, chị hơi mệt rồi, đi tắm rồi ngủ đây. Em cũng ngủ sớm đi." - Hải Hoan đứng dậy, vươn vai nói, "Hôm nay đúng là một ngày tuyệt vời!"
Hải Nhạc nhìn theo bóng lưng chị rời khỏi phòng mình, trong lòng dâng lên một nỗi bất an.
Chị làm vậy... thật sự ổn sao?
—
Tạ Thư Dật cũng chẳng biết mình đã uống bao nhiêu chai rượu. Nhưng dù có uống nhiều đến đâu, hắn vẫn không thể xua đi nỗi đau trong lòng.
Đúng lúc này, cửa phòng VIP vang lên tiếng gõ, sau đó, một người phụ nữ uốn éo bước vào, vòng eo mềm mại như rắn. Khi nhìn thấy Tạ Thư Dật, cô ta sửng sốt đến há hốc miệng, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ tự nhiên, yêu kiều tựa sát vào người hắn, bàn tay khẽ lướt lên khuôn mặt tuấn tú.
"Không ngờ anh lại đẹp trai đến thế." - Cô ta không kìm được mà trầm trồ. "Lúc đầu em còn tưởng có minh tinh nào đến đây tìm vui cơ. Nhưng mà... em biết mấy ngôi sao nổi tiếng thường không thiếu phụ nữ bên cạnh, có cả một dàn mỹ nhân vây quanh. Vậy... anh là ai đây?"
"Cô chính là hoa khôi của Dạ Chi Hoàng Triều?" - Tạ Thư Dật lạnh lùng hỏi.
Cô gái mỉm cười, duyên dáng gật đầu.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?