Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
"Ba và mẹ đâu rồi?" - Trì Hải Hoan thắc mắc hỏi.
"Thường thì sáng thứ Hai họ không kịp ăn sáng ở nhà." - Tạ Hải Nhạc đáp.
Lúc này, Tạ Thư Dật đẩy một đĩa tiramisu về phía Tạ Hải Nhạc: "Ăn nhanh đi! Sắp nguội rồi!"
"Không ăn!" - Tạ Hải Nhạc giận dỗi đẩy ra.
Hắn lập tức đứng dậy, ánh mắt tối sầm lại nhìn cô.
Nhìn thấy ánh mắt bướng bỉnh của cô, hắn thở dài một hơi rồi quay sang Vú La: "Lấy một cái túi giấy dầu lại đây."
Vú La vội vàng đi lấy.
"Gói cái tiramisu đó lại." - Hắn ra lệnh.
Vú La làm theo, đưa chiếc túi đã gói lại cho hắn.
"Không ăn thì thôi! Đi học đi!" - Hắn lớn tiếng với Tạ Hải Nhạc.
Tạ Hải Nhạc hậm hực lườm hắn, rồi đứng dậy, vơ lấy cặp sách trên ghế sofa, tiện tay cầm luôn cặp của Trì Hải Hoan.
"Chị, đi thôi." - Cô nói với chị gái.
Trì Hải Hoan cũng đứng dậy, định bước theo nhưng Tạ Thư Dật lạnh lùng nói: "Cô không đi cùng đường với bọn tôi, Chú Cương sẽ đưa cô đi."
Tạ Hải Nhạc lưỡng lự đứng đó, biết mình không thể đi cùng chị gái, cô khẽ nói: "Vậy... chị, Chú Cương đưa chị đi cũng được. Chị ăn sáng xong rồi hẵng đi nhé, em đi trước."
Trì Hải Hoan chỉ có thể ngồi lại, nhìn theo bóng hai người rời đi.
Tạ Thư Dật vẫn rất bài xích cô! Nghĩ đến điều này, Trì Hải Hoan tức đến mức quét luôn cái bát trên bàn xuống đất.
Tiếng loảng xoảng vang lên, Vú La hốt hoảng chạy ra.
"Đại tiểu thư, có chuyện gì vậy?"
Trì Hải Hoan giật mình, nhận ra mình hơi bốc đồng, vội vàng nói: "Xin lỗi, cháu lỡ tay làm rơi bát xuống đất."
"Ồ, không sao, để tôi dọn."
"Vú La, không sao đâu, để cháu làm." - Cô mỉm cười.
"Sao được chứ! Cô là tiểu thư, chuyện này là của người hầu như chúng tôi." - Vú La ngăn cô lại.
"Vậy phiền Vú La tìm Chú Cương giúp cháu, nhờ chú ấy đưa cháu đến trường nhé." - Cô nói.
"Được rồi, tôi đi gọi ngay." - Vú La cười tươi, rồi vui vẻ bảo: "Đại tiểu thư, cô tốt bụng y như Nhạc Nhạc tiểu thư vậy."
Trì Hải Hoan bật cười: "Vú La, trong mắt cháu, bà giống như bà nội cháu vậy."
"Ha! Tôi sao có thể làm bà nội của cô chứ?" - Vú La bật cười.
"Nhưng cháu không có bà nội thật mà, hay bà làm bà nội cháu đi? Cháu còn muốn gọi bà một tiếng bà nội nữa kìa." - Trì Hải Hoan nũng nịu nói.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?